HƯƠNG THẢO -「ROSEMARY」

 

HƯƠNG THẢO

ROSEMARY


 

Đường xưa gió lẻ rơi màu nắng  
Nhuộm áo em bay sớm sương gầy
Chim trời neo cánh bờ mộng mị
Rỡn sóng bềnh bồng lượn tóc mây
The old road, lonely winds scatter the hue of sunlight, / Dyeing your robe as it drifts in the fragile dawn mist. / Birds of the sky anchor their wings at the shore of dreams, / Rippling waves float playfully through your cloud-like hair.

____________________________

Cuối Hạ, Sài thành, gác nhỏ rùng rình trong cơn mưa bụi. Hương trà non đọng vành mi. Khói sương xứ nắng xua màn đêm gọi bình minh trở giấc cũng xin một lần giăng mắt mịt mờ ‒ một trời mây nước.

Late Summer, Saigon — the small attic trembles in the drizzle. The fragrance of young tea lingers on the rim of the eyelids. Mist of the sunlit land drives away the night’s curtain, calling dawn back to awaken, asking once more to spread across the eyes a veil of hazy clouds and waters.

Nước rơi trên lá. Mưa. Lá bay. Nước tan trong sương. Sương gieo sự tái sinh vào đất. Đất lặng lẽ ôm lòng thủy lưu lưu thủy mà kiến tạo giấc mơ xanh ‒ nơi tình yêu khởi đầu ‒ vũ trụ ru mình trải giọt ái ân thu về trong chén trà sương ủ hương hoa cỏ Rosemary ‒ loài hoa mang cái đẹp đến từ đại dương ‒ thiên đường của nước ‒ nơi khởi sinh sự sống, mãi phụng thờ cho ánh sáng bí pháp (Jésus)[1], gieo giấc mộng và thu hái mộng ‒ những mộng mị theo người mãi rong chơi trong giấc mơ-đời-tỉnh-thức như hư như thực, trôi dòng thổn thức.

Water falls upon leaves. Rain. Leaves drift. Water melts into mist. Mist sows rebirth into the earth. Earth silently embraces the heart of streams flowing, and flowing streams weave the green dream — where love begins — the cosmos lulls itself, distilling drops of passion, gathering them in a cup of dewy tea infused with the scent of rosemary — that flower bearing beauty born of the ocean — paradise of water — cradle of life, forever devoted to the mystical radiance of Light (Jesus), sowing dreams and reaping dreams — dreams that wander endlessly with humankind through the waking-dream of life, half real, half illusory, drifting on the current of yearning.



Cái thổn thức của không gian‒ thời gian xuyến xao tao ngộ trong tiếng lòng ủ-hương, trong giấc mơ còn dang dở mang tên Hương Thảo (香草).    

The yearning of space and time, quivering in encounter within the inner fragrance-brew, within the unfinished dream named Rosemary (香草).

Hương Thảo đang ngái ngủ trong sương như cô gái xuân thì nũng nịu. Thướt tha gió, cành trải cành bung mở xanh mắt lá bẽn lẽn ngả nghiêng hoa.

Rosemary, drowsing in the mist like a maiden in her springtime, coyly pouting. Graceful in the wind, branches unfurl, leaves with emerald eyes shyly swaying, flowers leaning upon flowers.

Hoa bên hoa rung rinh tím. Màu tím của sự khiêm cung, gắn liền với ánh sáng và không khí — “được coi là thể hiện việc tri giác cái lương thức có mặt ở mọi nơi”, mang ý nghĩa của lòng bao dung, sự thủy chung, là biểu tượng của tình yêu và nỗi nhớ...

Flowers quiver violet upon violet. Violet — the color of humility, bound to light and to air — “considered to express the perception of the conscience present everywhere,” carrying meanings of tolerance, fidelity, symbol of love and remembrance.

Nỗi nhớ (nostalgia) ‒ món quà của nữ thần Trí nhớ Mnemosyne ban tặng cho nhân loại và vạn vật sinh linh trong toàn cõi vũ trụ được định dạng trong hai hình thể vĩnh hằng là Ánh Sáng và Không Khí. Hai dạng thể song trùng tồn tại không thể tách xa nhau. Và từ lâu, nó đã thoát khỏi quyền năng kiểm soát của thần Aether rời cõi thần, nhập thế.

Remembrance (nostalgia) — the gift bestowed upon humankind and all living beings of the cosmos by the goddess of Memory, Mnemosyne, shaped in two eternal forms: Light and Air. Two twinned essences that can never be separated. Long ago, they escaped the dominion of god Aether, departed the divine realm, and entered the world of men.

Ánh sáng và Không khí có mặt ở đâu thì nơi đó vạn vật và con người đều biết đến cảm giác nhớ nhung. Nỗi nhớ vừa vô hình lại vừa hữu hình như ánh sáng và không khí.

Wherever Light and Air dwell, there all beings and humans come to know the feeling of longing. Remembrance, at once invisible and visible, like light and air.

Cái vô hình vô thể của không khí làm nền cho cái hữu hình hữu sắc của ánh sáng. Ánh sáng được không khí truyền dẫn và lưu giữ. Không khí chính là môi trường của ánh sáng, của sự bay lên, của hương thơm, của sắc màu, của những rung động...là con đường giao lưu giữa đất và trời.

The formless invisibility of air provides the foundation for the visible, colored being of light. Light is carried and preserved by air. Air is the medium of light, of ascent, of fragrance, of colors, of vibrations... the path of communion between earth and sky.

Ánh sáng có lúc mạnh lúc yếu, lúc tỏ lúc mờ. Không khí có nơi nhiều nơi ít, lúc đậm lúc loãng. Nỗi nhớ cũng theo đó mà luân chuyển đầy vơi.

Light, at times strong, at times weak; at times radiant, at times dim. Air, abundant in some places, scarce in others; dense at moments, rarefied at others. And so longing ebbs and flows, waxing and waning.

Nỗi nhớ tự thân đã làm nên dấu nối đầy chênh chao giữa hiện tại và quá khứ, giữa những bào ảnh xa mờ mang tính ảo giác với hiện tại đang xảy ra trước mắt, giữa hư với thực, giữa tạo vật và tính ám thị.

Remembrance itself fashions a fragile bridge between present and past, between fading afterimages of illusion and the immediacy of what unfolds before the eyes, between illusion and reality, between creation and suggestion.

Nỗi nhớ từ lâu không còn là đặc quyền đặc hữu của thần linh, do thần linh và chỉ có ở thần linh nữa.

Long has remembrance ceased to be the exclusive privilege of the gods, possessed by them and only by them.

Ở trần thế đầy thị phi này, qua ngày qua đêm, nỗi nhớ đi từ một ánh sáng hữu hình bước sóng nằm trong vùng quang phổ nhìn thấy được bằng mắt thường của con người (tức là từ khoảng 380 nm đến 700 nm) dần tạo sinh và hóa thành một loại ánh sáng vô hình khác ― thứ ánh sáng được khơi dậy từ ngọn lửa lòng ẩn hiện trong trái tim của một người đang khát khao hướng tìm cảm giác hạnh phúc đã một thời và ở một nơi được lưu giữ trong kí ức, được phủ những sắc màu lãng mạn và hương thơm tự lòng ấp ủ từ những ngày xưa tươi đẹp. Nó đồng thời cũng tạo ra một kiểu không khí khác ― loại không khí không phải để hít thở mà để thắp lửa lòng tương tư giữa tình chàng và ý thiếp.

In this earthly world of disputes, day after day, night after night, remembrance journeys: from a visible light with a wavelength lying in the spectrum perceivable by human eyes (from about 380 nm to 700 nm), it gradually generates and transforms into another kind of invisible light — a light kindled by the flickering flame of the heart within a soul yearning to rediscover happiness once tasted, in some place and time held in memory, cloaked in the romantic hues and fragrances secretly nurtured from those bright yesterdays. It likewise creates another kind of air — not air for breathing, but air to ignite the fire of longing between a man’s passion and a woman’s sentiment.

Tình và Ý như Ánh Sáng và Không Khí nở chúm chím những nụ cười tím ngây thơ trên cành rosemary ― loài hoa biểu trưng cho tình yêu nhục cảm, trần tục mà linh thánh đến từ nữ thần ái dục Aphrodite.

Passion and Sentiment, like Light and Air, blossom into shy purple smiles upon rosemary branches — the flower that embodies both sensual and sacred love, consecrated to the goddess of desire, Aphrodite.

Aphrodite khởi sinh từ bọt biển (aphros), đi lên từ biển, thân thể nữ thần được bao bọc bởi hương thơm được chưng cất từ hoa và lá của rosemary và thần bước chân trần lên mặt cát. Thần đi tới đâu thì hoa mọc tới đó, trải thảm hương dưới chân thần. Từ đó, rosemary trở thành loài hoa tình yêu mang hương sắc của biển, là sương mai của biển.

Aphrodite was born from the sea foam (aphros), rising from the ocean, her body enveloped in the fragrance distilled from the flowers and leaves of rosemary, and the goddess stepped barefoot upon the sand. Wherever she walked, flowers sprang forth, laying carpets of fragrance beneath her feet. From then on, rosemary became the flower of love, bearing the scent and hues of the sea, the dew of the ocean.

Ý nghĩa “sương mai của biển” này được truy nguyên từ cái tên Rosmarinus trong tiếng Latin. Rosmarinus được ghép từ 2 yếu tố là ros và marinus. Ros là một danh từ có nghĩa là sương, sương mai và marinus là một tính từ có nghĩa là thuộc về biển. Rosmarinus ― sương mai của biển đến từ biển và mang theo nỗi nhớ về cái gọi là “mộng ban đầu” [the first dream of the so-called original Gaia].

The meaning of this “dew of the sea” can be traced to its Latin name Rosmarinus. Rosmarinus is composed of two elements: ros, a noun meaning dew, morning dew, and marinus, an adjective meaning belonging to the sea. Rosmarinus — the dew of the sea, born of the ocean, carrying within it the memory of what is called “the first dream [the first dream of the so-called original Gaia]

Rosemary là cái mộng ban đầu ấy với vẻ đẹp kiêu sa nữ tính khởi đầu cho những khát khao của một tình yêu và nỗi nhớ theo trọn kiếp người.

Rosemary is that primordial dream, with its proud feminine beauty marking the beginning of desire, of a love that endures in longing through a whole lifetime.

Thuộc họ hoa môi (Labiatae), cánh hoa rosemary hợp thành môi trên và môi dưới tạo nên sự quyến rũ diệu kì nơi sắc đẹp gắn liền với sức hấp dẫn vô cực mà trời đất ban cho người phụ nữ, mang cái mỏng manh bé mọn đầy nữ tính phối sắc tình mi mảnh đưa hương. Từng cánh từng cánh khép mở song trùng bung mở sắc ý - hương tình. Tình và ý phối ngẫu vun vầy một cuộc mị dục ái ân duyên trần thế say ái thần.

Belonging to the mint family (Labiatae), the petals of rosemary form an upper and lower lip, conjuring a mysterious charm, a beauty bound to the infinite allure bestowed by Heaven and Earth upon women — fragile, delicate, profoundly feminine, blending hues of desire, whispering fragrance. Each petal, closing and opening in mirrored pairs, bursts forth with color and passion. Passion and meaning intertwine, nurturing the sensual union of earthly love intoxicated by the gods.

Rosemary là cầu nối giữa thần và người, gắn kết cái đẹp vĩnh hằng linh thánh với cảm xúc thăng hoa, đột biến trong cái chớp mắt hữu hạn của kiếp người mà tự mình kiến tạo nên một thế giới của bao nỗi đắm say đầy hương và sắc. Đó là thế giới của Tình.

Rosemary is the bridge between the divine and the human, binding eternal, sacred beauty with rapture — those fleeting, transcendent surges in the blink of a mortal’s finite life — through which one forges a world of intoxicating fragrance and color. That is the world of Love.


 

Hương thảo là tình. Một thứ mỹ tình vô cực, qua bao đời và từ bao đời, đưa người và thần mãi phiêu du cùng nỗi nhớ được dệt bằng hương — một thứ tinh chất đến từ thiên đường mà các thần thánh đã ban cho loài người để làm nên cái gọi là giá trị biểu thị của các đức hạnh (Origène)[2] kể từ ngày loài người bắt đầu bàn tay nâng trái cấm[3]... 

Rosemary is Love. An infinite love, through the ages, from time immemorial, carrying gods and mortals adrift upon longing woven of fragrance — an essence from heaven itself, bestowed upon humankind to manifest the values of virtue (Origène) ever since the day mankind first raised the forbidden fruit.

Không là trái cấm, Rosemary là sắc và cũng là hương. Một thứ hương sắc diệu kì đến với người trong dáng hình bẽn lẽn: thực phi thực, hư phi hư, như một lần, em về, tay nắm lấy – hoa mướp vàng gởi nắng – khoảng trời xanh – mây trắng giấc miên du. Giữa không gian nhạt nhòa tinh sương, lá úp lá, sương đọng giọt, môi hoa khép mở duyên trời khơi gợi cảm xúc thăng hoa cho một tình yêu nhục cảm.

Not the forbidden fruit — rosemary is both beauty and fragrance. A miraculous essence that comes shyly to humankind: neither real nor unreal, neither illusory nor true. Like a moment when you returned, hand in hand — golden gourd-flowers sending sunlight, the blue sky, white clouds adrift in a dream. In the pale mist of dawn, leaf clasping leaf, dew gathering in drops, the flower’s lips open and close, evoking the ecstasy of a sensual love.

Rosemary đã trở thành biểu tượng và nghi thức cho một cuộc hôn phối vào thời Trung cổ ở châu Âu: cô dâu trong ngày cưới đội một vòng hoa rosemary trên đầu[4]. Chú rể cài cành rosemary trước ngực và quan khách mỗi người đều đeo một nhành rosemary.

Rosemary became both symbol and ritual of marriage in medieval Europe: the bride on her wedding day crowned her head with a wreath of rosemary. The groom fastened a sprig of rosemary to his chest, and each guest bore a branch of rosemary.

Hoa rosemary nở tím ngát hương. Sắc mộng mơ và hương quyến rũ thay lời gọi mời một cuộc tình yêu đắm say và nỗi nhớ không bao giờ phai của đôi trai gái yêu nhau dù ở chân trời góc biển. Rosemary đem đến một thông điệp cho đôi tân lang và tân nương, một thông điệp được truyền lưu đời đời kiếp kiếp: Yêu nhau và luôn nhớ về nhau.

The rosemary blooms, purple and fragrant. Its dreamy hues and seductive scent call forth passionate love and unending remembrance between lovers separated by oceans and horizons. To the newlyweds, rosemary brings a message, passed down through generations: Love one another and always remember one another.

Niềm thương nhớ ấy, như lời Ophelia trong Hamlet (của Shakespeare): Có hương thảo là có nhớ: nguyện cầu, yêu thương, tưởng nhớ[5]

Such remembrance is voiced in the words of Ophelia in Hamlet (by Shakespeare): “There’s rosemary, that’s for remembrance: pray you, love, remember”.

Người Tây Ban Nha có câu rằng: những người thờ ơ với mùi thơm của rosemary thì cũng không có hứng thú với bất cứ thứ gì khác trên đời[6]. “Hãy để đóa Hương Thảo này, đóa hoa của đàn ông - biểu thị cho trí tuệ, tình yêu và lòng trung thành của bạn, không chỉ mang theo trên tay, mà hiện hữu trong tâm trí và trái tim của bạn” (Robert Herrick[7])

The Spanish say: those indifferent to the fragrance of rosemary are indifferent to everything else in life. “Take this Rosemary, the flower of men — symbol of your wisdom, your love, and your loyalty, not only carried in your hand, but present in your mind and heart” (Robert Herrick).

Huyền thoại xưa kể rằng, thuở sơ khai, rosemary không có tên. Thượng Đế chỉ ban cho nó màu hoa tím — màu của tình yêu, và lá màu trắng — màu của sự tiết trinh và đức hạnh, nhưng hoa vui quá không kịp đợi Ngài ban tên đã vội vàng reo ca bung hương tỏa sắc mà quên mất việc tạ ơn Thượng Đế. Ngài giận nên giả vờ quên không ban cho nó một cái tên.

An ancient legend tells that in the beginning, rosemary had no name. God gave it only the violet of its flowers — the color of love — and the whiteness of its leaves — the color of chastity and virtue. But the flower, rejoicing too much, hurried to burst into bloom and scatter fragrance before God had named it, forgetting to give thanks. God, in anger, pretended to forget and withheld its name.

Người đời không biết nó tên gì, chỉ gọi là flowers-of-love-and-virtue (hoa của tình yêu và đức hạnh).

People, not knowing what to call it, simply named it “flowers-of-love-and-virtue.”

Rồi một hôm, khi Đức Mẹ Maria (hay còn gọi là Mary) bế Đức Chúa Jesus cùng thánh Joseph chạy sang Ai Cập hòng trốn sự truy đuổi của quân lính của vua Herodes I (74/73 TCN-4 TCN). Trên đường đi, Đức Mẹ đã để lại áo choàng của mình lên bụi rosemary lúc giờ là flowers-of-love-and-virtue đang mọc bên bờ vực. Trong bóng đêm, màu trắng của nó sẽ dễ khiến cho chiếc áo bị phát hiện, nên loài hoa nhỏ đã tự chuyển màu lá trắng sang xanh để hòa màu bóng tối che dấu cho Mẹ Maria và Đức Chúa. Mẹ Maria nở nụ cười hiền từ và nhỏ nhẹ nói: Cảm ơn con, đóa hồng bé nhỏ! (Thanks, my little roses!). Kể từ đó, flowers-of-love-and-virtue được người đời gọi là Rose of Mary hay Rosemary - đóa hồng của Mẹ Mary - lặng lẽ tồn sinh, hòa nhịp thời gian, kết nhịp rung vũ trụ với giai điệu tâm hồn. Lá ôm màu đất nở hoa màu xanh tím  màu lưu luyến của ái thảo lưu ly  Forget-me-not  nở chênh vênh, ươm cõi mộng, ôm giấc mơ hương nép mình trên lá, như cái cách mà người Trung Quốc mến gọi là Mê Điệt Hương (迷迭香)  loài cây hương tỏa ra từ lá. Hương thơm quyện vào gió lan xa, phủ giăng khắp không gian, đem đến cho người một thứ mê hương mộng mị rót đầy ứ cốc rượu tình và ánh sắc ái ân.

One day, when the Virgin Mary (also called Mary) was carrying the child Jesus with Saint Joseph to Egypt, fleeing the soldiers of King Herod I (74/73 BC – 4 BC), she placed her cloak upon a bush of rosemary, then known only as flowers-of-love-and-virtue, growing by the cliffside. In the night, its whiteness would make the cloak easily visible, so the little plant turned its white leaves green, blending with the shadows to conceal Mary and the Child. Mary smiled kindly and whispered, “Thank you, my little rose!” From that day forth, flowers-of-love-and-virtue came to be called the Rose of Mary, or Rosemary — Mary’s Rose — quietly enduring through time, resonating with the rhythms of the universe and the harmonies of the soul. Its leaves took on the colors of the earth, its flowers blossomed in blue-violet — the color of yearning, of forget-me-nots (Myosotis) — blooming on the edge of dreams, fragrant with longing, nestled in the leaves. Thus, the Chinese came to call it Mí Dié Xiāng (迷迭香) — the herb of fragrance borne upon leaves. Its scent, carried by the wind, spread across space, filling the air with an intoxicating essence — a dreamy perfume pouring into the goblet of love and the hues of passion.

Sài thành sớm mưa, cả khu vườn nhỏ như biến thành “thành quốc hương thơm làm kiểu mẫu cho những hình ảnh huyễn tưởng, ảo tưởng, những công trình kiến tạo phi thực”[8].

In Saigon’s early rains, the little garden seemed to transform into a “fragrant kingdom, model for visions, illusions, architectures of the unreal”.

Là phi, là vô nhưng thực còn hơn mọi cái thực của đời. Là hương mà cũng là sắc. Hương của cây, của lá. Sắc của đất, của trời. Sắc hương hòa vào nhau. Phi hương thị hương. Phi sắc thị sắc. Sắc hương trong cơn mộng thực.

Unreal, yet truer than all realities of life. Fragrance and also beauty. The fragrance of the tree and leaf. The beauty of earth and sky. Beauty and fragrance are interwoven. Not-fragrance yet fragrance. Not-beauty yet beauty. Beauty and fragrance in a dream made real.

Mộng là ảo thực chi gian. Thực là mị ảnh chi tại. Mộng – Thực phù trầm vui buồn một cõi mơ hoa.

Dream is the space between illusion and truth. Truth is the shadow where the dream resides. Dream and Reality drift together — joys and sorrows of a realm of blooming visions.

Hoa rơi rơi nắng, thu sắc trời trong khoảnh khắc – bồng bềnh mây, lang thang gió,...thinh thảng bay, đưa bóng trúc về ngõ hạnh,...treo giọt sương, đỉnh lá nặng càn khôn…

Flowers fall in sunlight, autumn sky in a fleeting instant — clouds adrift, winds wandering... lightly they drift, carrying bamboo’s shadow back to a lane of joy... suspending drops of dew, the weight of leaves heavy with heaven and earth.

Hương thơm là sự hiện thân, là bản thể thoát thai từ ánh sáng, như lời nhà văn Victor Hugo viết “hương thơm là ánh sáng”  là biểu hiện đầu tiên của thế giới phi hình. Đi vào thế giới này  một thế giới ngập tràn hương sắc, con người từng bước nhận ra mình hư vô trong hình thể và cảm giác, tan trong cảm giác, tan trong hư vô. Còn lại trong thành quốc này là thứ ánh sáng  nhận thức được tri giác bằng linh giác trực tiếp. Hương Thảo mang đến cho người cái linh giác ấy  một thứ aura[9] sinh tạo từ “sự kết hợp của không khí và ánh sáng”, ẩn hiện, tan trong vạn vật, tan trong hương, trong sương, hoà vào lòng sớm, thinh nhẹ trôi. Những làn trôi huyền bí đong đầy những cảm xúc đẹp nhất và sâu sắc nhất mà chúng ta có thể trải qua (A. Einstein), khát khao hướng tìm về những giấc mơ.

Fragrance is incarnation, essence born of light — as Victor Hugo wrote: “Perfume is light” — the first manifestation of the formless world. Entering this realm — a world brimming with fragrance and beauty — one gradually realizes oneself as void in form and sensation, dissolving into feeling, dissolving into nothingness. What remains in this kingdom is light — perceived by direct intuition. Rosemary bestows that intuition — an aura born of “the union of air and light,” appearing, vanishing, diffusing into all things, merging with fragrance, with dew, with dawn, quietly drifting. These drifting veils brim with the most beautiful and profound emotions we can ever experience (A. Einstein), the longing for dreams.

Trong cuộc hành trình làm người, dòng đời nổi trôi lấp đầy những phi lí, phi lí tiếp nối phi lí như mưa tiếp mưa qua trời, người với người tìm nhau như trò chơi ú tim, đuổi hình bắt bóng. Người tỉnh thức giữa cơn mơ mộng mị lần giở từng trang mộng mị để tìm cho mình giấc mộng đời đang say ngủ trong một làn hương.

In the human journey, the stream of life fills with absurdities — absurdity upon absurdity, like rains following rains across the sky. People seek one another as in a game of hide-and-seek, chasing images and shadows. One awakened amid dreams turns page after page of reverie, searching for the life-dream asleep within a wisp of fragrance.

Như một làn hương, tóc rối gieo bóng rùng rình bên bờ cỏ, nở thẹn thùng hoa nhỏ cho ai đó cười bâng quơ khiến cánh gió giật mình rớt hạt…trôi hoa…trôi hương.

Like a wisp of scent, tangled hair casts shadows trembling by the meadow’s edge, as a shy flower blooms, making someone smile idly — startling the wind into dropping its seeds... flowers adrift... fragrance adrift.

Hương của đất. Hương của trời. Hương cỏ hoa ứa lệ xanh thầm trong sớm mưa dày, ở một nơi―nơi có một người không biết hát. Chỉ có nỗi cô đơn tự hát cùng mưa, hoa rơi và lá rụng. Mưa hát ― hát cho mình và cho cuộc đời bằng giọt. Từng giọt ngắn dài, theo chiều dài của làn hương, đan kín không gian, ru người trong cơn miên man vũ khúc. Vũ khúc mưa ―ta gọi bức tranh đời ― được vẽ bằng tiếng hát, được dệt bằng thanh âm của nước  bản hòa âm phối giữa sắc màu và giai âm. Giai âm vẽ mộng cho người ngắm. Người ngắm tiếng ca. Tiếng ca vỡ ra trăm ngàn mảnh nhớ. Từng mảnh mỏng manh khép mộng. Tiếng ca rơi rớt giữa vùng trời giá lạnh, điểm lạnh giữa lòng mưa. Từng giọt mưa hao gầy gầy hơn cả một giọt sương mai. 

The fragrance of earth. The fragrance of sky. The fragrance of grass and flowers, weeping green tears in the heavy morning rain, in a place where dwells a person who cannot sing. Only solitude sings with the rain, with falling flowers and drifting leaves. Rain sings — sings for itself and for life, with drops. Each drop, short or long, follows the length of the drifting scent, weaving the air, lulling the soul in a trance of rhythms. The rain’s dance — the painting of life — drawn in song, woven in the music of water — a symphony of hues and tones. Tones paint dreams for the gazer. The gazer beholds the song. The song shatters into a hundred thousand shards of memory. Each fragile shard closes a dream. The song falls amid the cold sky, a chill point at the heart of the rain. Each drop wears thin — thinner than a drop of morning dew.



CHÚ THÍCH:

1.TĐiển Biểu Tượng Văn Hóa Thế Giới, trang 462

2.ORIGENES ( /ˈɒrɪən/; tiếng Hy Lạp: Ὠριγένης, Ōrigénēs), hoặc Origenes Adamantius (Ὠριγένης Ἀδαμάντιος, Ōrigénēs Adamántios; 184/185 – 253/254),[1] là một học giả thần học giai đoạn sơ khai của Kitô giáo. Ông sinh ra và sống nửa đầu sự nghiệp tại Alexandria. Ông là một nhà thần học với nhiều tác phẩm bằng tiếng Hy Lạp trong nhiều lĩnh vực của thần học, bao gồm phê bình văn bản, khoa chú giải và giải thích Kinh Thánh, thần học triết học, giảng thuyết, và linh đạo. Ông bị Công đồng Constantinopolis II sau này phản đối. Không giống các giáo phụ khác, ông không được tuyên thánh do một số tư tưởng của ông đối nghịch với giáo huấn được cho là của các tông đồ, nhất là của Phaolô và Gioan. Tư tưởng của ông về sự tiền hiện hữu của linh hồn, sự hòa giải sau cùng của mọi thụ tạo, bao gồm cả ma quỷ,[2] và sự thấp kém của Chúa Con so với Chúa Cha bị Kitô giáo chính thống bác bỏ.

3.Trích từ bài thơ BẮT ĐẦU, tác giả: Trần Viết Dũng.

4.Thời Trung cổ châu Âu nói chung và ở Tây Ban Nha nói riêng, trong đám cưới, các vương miện và vòng hoa được tết từ cây Hương Thảo, và rồi các bài thơ ngắn, hoặc những bản ballad đầy mê hoặc của Troubadours (khoảng 1100 - 1350) đề cập đến Hương Thảo với tên gọi là coronariaaria. Anne of Cleves (1515 - 1557), người vợ thứ 4 của Henry the Eighth, đeo vòng hoa hương thảo trong đám cưới của họ. Vào thời điểm đó, các cặp cô dâu giàu có cũng sẽ tặng một nhánh hương thảo mạ vàng cho mỗi khách dự tiệc cưới.

5.“There’s rosemary, that’s for remembrance; pray, love, remember.LAERTES (Hamlet act 4, scene 5 - page 106)

6. Câu ngạn ngữ Tây Ban Nha: “Those men who are indifferent to the scent of rosemary are likely to be insensitive about other pleasures.

7.Robert Herrick (1591-1674 ) là nhà thơ người Anh đã viết về hoa Rosemary từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc cuộc đời. câu nói của ông: “Let this Rosemarinus, this flower of men, ensigne of your wisdom, love and loyaltie, be carried not only in your hands, but in your heads and hearts.”

8.TĐiển Biểu Tượng Văn Hóa Thế Giới, trang 565

9.Aura /ʹɔ:rə/ có nghĩa là hương toát ra (từ hoa), là tinh hoa phát tiết (của người). Nó là một trường điện từ bao quanh con người và vạn vật có sức hấp dẫn mạnh và ảnh hưởng lớn đến những cá thể xung quanh.

BUY-ME-A-COFFEE— a small cup of quiet gratitude 🌹

Comments

  1. Hoàng Lan Hồ ThịSeptember 12, 2025 at 9:13 AM

    Ngay từ lúc bắt đầu đọc những dòng đầu tiên của bài viết về Hương Thảo (Rosemary), ta chợt thấy trong lòng dâng lên một niềm bâng khuâng khó tả. Loài hoa nhỏ bé ấy, tím biếc và thơm ngát, như mang trong mình cả một thiên truyện tình yêu – vừa thánh khiết, vừa da diết. Ta nhớ đến những người đã từng đi ngang đời, để lại cho mình một mùi hương không phai, dẫu bóng dáng họ đã chìm xa. Rosemary, với ta, không chỉ là “dew of the sea” – giọt sương của biển – mà còn là giọt ký ức lấp lánh, nơi tình và nhớ quyện thành một vĩnh cửu mong manh.
    ...
    Cảm ơn tác giả đã khơi gợi, để ta lại được ngồi lặng yên, thả hồn theo hương hoa mà thấy mình như đang trò chuyện cùng chính trái tim mình.
    ............Đóa Hoàng Lan cuối cùng của dòng họ HỒ!............

    ReplyDelete
  2. Bài viết Rosemary của của Sầu Nhân Khách thật sự chạm đến lòng người. Qua những trang chữ, Rosemary không còn là một loài hoa bé nhỏ ven vườn, mà trở thành biểu tượng của tình yêu, ký ức và sự gắn kết vĩnh cửu. Cách tác giả đan cài huyền thoại, văn hóa và triết lý đã khiến mỗi câu chữ đều ánh lên một mùi hương riêng, khiến người đọc như tôi vừa thưởng hoa, vừa ngẫm đời. Xin cảm ơn tác giả vì đã đem đến một bài viết không chỉ đẹp mà còn sâu, để từ nay, mỗi khi bắt gặp hương Rosemary, ta lại nhớ tới những dòng này.

    ReplyDelete
  3. "Hương của đất. Hương của trời. Hương cỏ hoa ứa lệ xanh thầm trong sớm mưa dày, ở một nơi―nơi có một người không biết hát. Chỉ có nỗi cô đơn tự hát cùng mưa, hoa rơi và lá rụng. Mưa hát ― hát cho mình và cho cuộc đời bằng giọt. Từng giọt ngắn dài, theo chiều dài của làn hương, đan kín không gian, ru người trong cơn miên man vũ khúc."
    .........
    • Một đoạn văn không kể chuyện của tác giả, nhưng lại kể hết cả một cõi lòng người đọc:
    Khi anh ở bên em, em vô tâm chẳng nhận ra sự hiện diện lặng lẽ mà ấm áp ấy. Em không yêu anh, hoặc có thể là em chưa kịp biết nơi trái tim.Đến khi anh đi... xa em nửa vòng trái đất, mới có một người biết rõ tình cảm của mình.

    Có một người khác, là em, chợt thấy tim mình trống rỗng giữa những ngày mưa lạnh và những chiều hoa rơi đầy lối. Mưa bây giờ không chỉ là mưa... mà là tiếng nấc của kỷ niệm, là bản nhạc buồn rơi từng giọt xuống trái tim chưa kịp nói lời yêu thương. Hương cỏ hoa ngày ấy bỗng trở lại, không còn tươi xanh mà ứa lệ thầm, như chính em, người giờ đây chỉ biết tiếc nuối và thầm hỏi: Giá như em đã yêu anh, khi anh còn ở lại.🥹

    ReplyDelete
  4. Mùa thu đến, anh quên đường quay lại
    Gác vẫn chờ, hương cũ vẫn trên môi
    Trà vừa rót, giấc mộng vừa chớm khói
    Chỉ không còn ai nhấp ngụm đầu thôi.

    Mưa bụi rơi,như lời chưa kịp nói
    Sài thành mờ, anh khuất lối xa xôi
    Bóng em nghiêng bên khung trời đã khép
    Chạm vào đâu cũng chỉ thấy anh rồi.

    Có những chiều tưởng quên mà vẫn nhớ
    Tay vô tình vuốt gió cũng thành thơ
    Ngỡ bình yên là điều gì giản dị
    Sao bên nhau chẳng giữ nổi bao giờ?

    Lá me rụng mùa thay bằng lặng lẽ
    Người thay tim... chẳng báo trước một ngày
    Mùa thu đến, hiên nhà ai buốt gió
    Còn mình em vỡ tiếng gọi anh hoài.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts

HOA QUỲNH「 EPIPHYLLUM」

CỎ 3 LÁ - 「TRIFOLIUM / CLOVER」

HOA MÂN CÔI 「The Rose (Mân Côi)」

LAVENDER - TỬ ĐINH HƯƠNG

HOA MUỐNG BIỂN - 「BEACH MORNING GLORY」

READING CORNER