HOA MƯỜI GIỜ -「TEN O’CLOCK BLOOM」
HOA MƯỜI GIỜ – BẢN TÌNH CA PHÙ DU | TEN O’CLOCK BLOOM – A BALLAD OF THE EPHEMERAL |
| |
❶ Hoa Mười Giờ nở trong nắng | ❶ The Flower of Ten O’Clock blooms in sunlight |
Phố thị nghiêng trưa. Nắng mười giờ hắt xuống vòm trời như trút những giọt lửa. Trên hiên nhà, trên triền đất cát, trên ban công hẹp của người xa xứ, một loài hoa nhỏ bé chợt bung nở: Hoa Mười Giờ. | The city leans into noon. The ten o’clock sun pours down the sky as though spilling drops of fire. On verandas, on sandy slopes, on the narrow balconies of those far from home, a small, fragile flower suddenly bursts open: The Flower of Ten O’Clock (Portulaca, also known as Moss Rose). |
Không hẹn, không chờ, Hoa Mười Giờ mở ra đúng khoảnh khắc ấy. Một giờ định sẵn, như chiếc đồng hồ bí mật của tạo hóa. Nở để chói sáng, rực rỡ, rồi vội vã khép lại. Một vệt lóe giữa dòng chảy vô tận của thời gian. | No appointment, no waiting — the Flower of Ten O’Clock opens precisely at that moment. A fixed hour, like the secret clockwork of creation. It blooms to shine, to blaze in radiance, and then hurriedly closes again. A brief flare within the endless current of time. |
Người qua đường có thể vô tình không ngoái nhìn. Nhưng ai chợt dừng, sẽ thấy cánh hoa mỏng tang, đỏ, vàng, hồng, trắng… tựa những mảnh giấy màu mỏng mảnh đặt dưới ngọn đèn mặt trời. Chúng run rẩy, hớp lấy ánh sáng, hiến dâng tất cả vẻ đẹp của mình cho khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. | Passersby may unknowingly walk past without a glance. Yet those who stop will see petals so thin — crimson, yellow, pink, white… like fragile slips of colored paper placed beneath the lamp of the sun. They quiver, drinking in the light, offering all their beauty to that fleeting instant. |
Đứng trước Hoa Mười Giờ, người ta nhớ đến triết lý Heraclitus: “Panta rhei – vạn vật đều trôi.” Sự sống nảy nở trong dòng chảy, và trong dòng chảy ấy, nó tan biến. Hoa Mười Giờ là hiện thân của sự tàn phai: nở chính là tàn, rực rỡ chính là phôi pha. | Standing before the Flower of Ten O’Clock, one recalls the philosophy of Heraclitus: “Panta rhei – everything flows.” Life bursts forth in the stream, and within that same stream, it dissolves. The Flower of Ten O’Clock is the embodiment of fading: to bloom is already to wither, to blaze is already to vanish. |
Nhưng trong cái phôi pha ấy, ta nghe thấy tiếng thì thầm của định mệnh. Mỗi cánh hoa mở ra là một lời chào vĩnh biệt. Vẻ đẹp của nó không phải ở sự kéo dài, mà ở sự đứt đoạn – như khúc nhạc dừng lại đúng nốt ngân đẹp nhất. Người ngắm hoa, có thể thấy bóng mình trong đó: trái tim từng rực sáng vì yêu, và cũng vì yêu mà tan loãng như hạt sương dưới nắng. | Yet within that fading, one hears the whisper of destiny. Every petal that opens is also a farewell. Its beauty lies not in endurance but in rupture — like a melody that halts upon its most exquisite note. Those who gaze upon the flower may glimpse themselves there: a heart once ablaze with love, and because of love, dissolved like dew under sunlight. |
Cái buồn mà hoa gieo xuống không phải nỗi buồn bi lụy, mà là nỗi buồn thanh khiết, nỗi buồn làm ướt đôi mi nhưng không làm tắt ngọn lửa trong hồn. Nó giống như dòng nước mắt lặng lẽ rơi khi đọc một khúc tình thi, đau mà vẫn đẹp, tàn phai mà vẫn lung linh. | The sadness the flower casts is not a despairing grief, but a pure sorrow — one that moistens the eyes without extinguishing the inner flame. It is like silent tears shed when reading a love poem: painful yet still beautiful, fading yet still shimmering. |
Hoa Mười Giờ nhắc ta rằng, trong đời có những khoảnh khắc ta muốn níu giữ bằng cả trái tim – nhưng càng níu giữ, nó càng rơi nhanh qua kẽ tay. Và vì không giữ được, nên mới trở thành bất diệt. Giọt nước mắt rơi cho hoa cũng là giọt nước mắt rơi cho mình, cho một cuộc tình đã từng rực rỡ, nay chỉ còn dư âm trong ký ức. | The Flower of Ten O’Clock reminds us that in life, there are moments we long to hold with all our heart — yet the tighter we have, the faster they slip through our fingers. And because they cannot be kept, they become eternal. The tear that falls for the flower is also a tear that falls for oneself, for a love that once blazed brightly, now surviving only as an echo in memory. |
Như Octavio Paz từng nói: “Sự hiện hữu của cái đẹp chính là vết thương mở ra trong thời gian.” Hoa Mười Giờ là vết thương ấy – một vết thương đẹp, làm ta đau, nhưng đồng thời cho ta biết rằng mình vẫn đang sống, vẫn còn biết rung động, biết yêu, biết khóc, và biết mỉm cười sau nước mắt. | As Octavio Paz once said: “The existence of beauty is a wound opened in time.” The Flower of Ten O’Clock is that wound — a beautiful wound, one that makes us ache, yet also assures us that we are still alive, still capable of trembling, of loving, of weeping, and of smiling after tears. |
Hoa Mười Giờ mở ra rồi khép lại như một mảnh tình trôi ngang kiếp người. Đời hoa ngắn đến mức không kịp hứa hẹn, nhưng dài đến mức đủ để gieo vào lòng người một vết xước ngọt ngào. Người ngồi dưới nắng, thấy hoa nở mà lòng nhói, bởi nhận ra rằng tình yêu cũng vậy: phút giây rực rỡ nhất lại là phút giây mong manh nhất. | The Flower of Ten O’Clock opens and closes like a fragment of love drifting across a human lifetime. The life of the bloom is so short it leaves no room for promises, yet so long it etches a sweet scar upon the heart. Sitting beneath the sun, watching it bloom, one feels a sharp pang — for love is the same: its brightest moment is also its most fragile. |
Trong mỗi cánh hoa rơi là một lời nhắn gửi: “Hãy yêu như ta đã yêu nắng – trọn vẹn và không đắn đo, dù biết mình sẽ lụi tàn.” Vẻ đẹp ấy khiến mắt người ngân lệ, không phải vì tuyệt vọng, mà vì xúc động khi chứng kiến sự can đảm của một loài hoa bé nhỏ: dám dâng hiến tất cả chỉ cho một khoảnh khắc, dám chấp nhận mất đi để được sống trọn vẹn. | In every falling petal lies a message: “Love as I have loved the sun — wholly and without hesitation, even knowing I shall wither.” That beauty draws tears not of despair, but of reverence, when witnessing the courage of a tiny flower: daring to give all for a single instant, daring to accept loss to live fully. |
Người ta khóc trước hoa không phải vì hoa chết, mà vì hoa sống quá đẹp. Nỗi buồn trong khoảnh khắc ấy giống như một bài nhạc cổ điển buồn da diết, giai điệu tràn đầy hoài niệm, làm tim run rẩy nhưng cũng khiến tâm hồn trở nên tinh khiết, nhẹ nhàng. Đó là cái buồn khiến người ta càng khóc càng thấy lòng mình trong trẻo, buồn mà vẫn đẹp như ánh trăng soi xuống mặt hồ lặng lẽ. | People weep before flowers not because they die, but because they live too beautifully. The sorrow in that moment is like a classical melody steeped in melancholy, a tune overflowing with nostalgia, making the heart tremble yet rendering the soul pure and weightless. It is that very sadness which makes one, the more they cry, the clearer their heart becomes—sorrow that remains beautiful like moonlight shimmering upon a silent lake. |
Người ngồi lặng trong nắng, nhìn cánh hoa khép lại, bỗng thấy trong lòng rơi xuống một vệt buồn mỏng như sương khói. Nỗi buồn ấy không dữ dội, không vỡ òa, mà lặng lẽ lan tỏa như mùi hương vô hình, khiến đôi mi nhòe đi lúc nào chẳng rõ. Hoa tàn, nhưng dư ảnh của nó còn run rẩy trong ánh sáng, như một lời thì thầm dịu ngọt về sự mất mát không thể tránh. | One sits quietly in the sunlight, watching the petals close, and suddenly feels a thin veil of sorrow descend within their chest, light as mist. That sadness is not fierce, not explosive, but spreads gently like an invisible fragrance, blurring the eyes without one knowing when. The flower fades, yet its afterimage still quivers in the light, like a tender whisper about the inevitability of loss. |
Đau, mà dịu dàng. Buồn, mà sáng trong. Cái buồn ấy không nhận chìm, mà nâng người lên một tầng cao hơn, nơi tâm hồn run rẩy trước cái đẹp đã đi qua. Giống như tiếng đàn xa vắng trong đêm, mỗi nốt nhạc rơi xuống lòng, gợn lên một vòng sóng nhỏ, rồi tan vào hư vô, để lại một khoảng lặng dằng dặc. | Pain, yet tender. Sadness, yet luminous. Such sorrow does not drown but lifts one to a higher plane, where the soul trembles before beauty that has already passed. Like the distant notes of a lute in the night, each tone falls into the heart, stirring a ripple, then dissolving into nothingness, leaving behind a silence that stretches endlessly. |
Có những giọt lệ rơi không vì tuyệt vọng, mà vì được chạm vào một vẻ đẹp quá mong manh. Giọt lệ ấy giống như hạt sương đọng lại trên cánh hoa vừa tàn, trong vắt, long lanh, khiến buồn đau cũng trở nên thanh khiết. Và khi người lau đi giọt lệ, trong sâu thẳm, một ánh sáng ngọt ngào vẫn còn ngân lại. | Some tears fall not out of despair, but because one has touched something too fragile. Those tears are like dewdrops lingering on a petal just withered—clear, glistening—making grief itself appear pure. And when one wipes them away, deep inside, a sweet light still lingers. |
Nỗi buồn gieo xuống từ Hoa Mười Giờ không dừng lại ở đôi mắt nhòe lệ. Nó mở ra một cánh cửa dẫn vào sự thật sâu thẳm: mọi hiện hữu đều được dệt bằng sợi chỉ của vô thường. Cánh hoa bung nở không phải để tồn tại, mà để tan biến. Và sự tan biến ấy lại làm sáng bừng giá trị của từng khoảnh khắc. | The sorrow sown by the Ten O’Clock Flower does not end at tear-dimmed eyes. It opens a door into a profound truth: every existence is woven from the thread of impermanence. The blossom opens not to endure, but to vanish. And it is precisely in vanishing that the worth of each fleeting moment shines. |
Trong tình yêu cũng vậy, những phút giây hạnh ngộ thường ngắn ngủi, như hơi thở mong manh trên môi. Nhưng chính sự ngắn ngủi ấy khiến ta nhớ mãi, khiến ký ức hóa thành vĩnh cửu. Người ta đau khi hoa khép cánh, nhưng cũng chính vì thế mà mới biết trân quý giây phút hoa từng rực rỡ. Nếu hoa còn mãi, có lẽ chẳng ai dừng chân để ngắm. | So it is in love: moments of encounter are often brief, as fragile as breath upon the lips. Yet it is their very brevity that makes them unforgettable, that turns memory into eternity. People grieve when the flower folds its petals, but it is only then that they know to treasure the moment when it once blazed with radiance. If flowers lasted forever, perhaps no one would stop to gaze. |
Buồn – nhưng buồn ấy không quật ngã. Nó giống như dòng sông mải miết, cuốn đi tất cả mà đồng thời soi bóng trời cao. Người nhìn vào nỗi buồn này, thấy được cả sự mất mát lẫn sự phong phú, cả sự lụi tàn lẫn vẻ đẹp thăng hoa. Như thế, nỗi buồn không còn là hố sâu, mà trở thành mặt gương, nơi ta soi thấy bản chất của đời và tình. | Sadness—but not the kind that strikes one down. It is like a river flowing endlessly, carrying everything away while at the same time reflecting the vast sky. In gazing upon this sorrow, one perceives both loss and abundance, both fading and transcendence. Thus, sadness is no longer an abyss, but a mirror—where we behold the essence of life and of love. |
Hoa Mười Giờ dạy ta: tình yêu không cần phải kéo dài vô tận mới gọi là tình yêu. Chỉ cần một lần rực rỡ, một lần dâng hiến, một lần khiến trái tim run rẩy, là đủ để biến phút chốc thành thiên thu. Và ngay trong khoảnh khắc ấy, nước mắt rơi xuống không phải để than khóc, mà để lưu giữ, để làm chứng cho vẻ đẹp đã từng hiện hữu. | The Ten O’Clock Flower teaches us: love does not need to stretch into infinity to be called love. One single radiance, one single offering, one single quiver of the heart is enough to turn a fleeting instant into eternity. And in that moment, tears fall not to lament, but to preserve, to testify to beauty that once was. |
Có lẽ nỗi buồn sâu nhất không phải khi tình yêu tan vỡ, mà là khi chưa kịp trao gửi, chưa kịp thốt thành lời thì mùa đã tàn, hoa đã khép. Cái khoảng cách mong manh giữa “sắp nói” và “không còn cơ hội để nói” chính là vực thẳm khiến lòng người mãi xao động. Hoa Mười Giờ nở trong chốc lát rồi rụi tàn, giống như khoảnh khắc trái tim rực cháy một lần, để lại trong ký ức vệt sáng không bao giờ phai. | Perhaps the deepest sorrow is not when love is broken, but when it was never given, never spoken—when the season has already passed, the flower already closed. That fragile distance between “about to speak” and “no longer the chance to speak” is the chasm that forever stirs the heart. The Ten O’Clock Flower blooms for but a moment, then fades—like the instant when the heart blazes once and leaves behind a trail of light in memory that never fades. |
Những điều tưởng chừng nhỏ bé – một ánh mắt, một nụ cười, một lần chạm tay lặng lẽ – nhưng lại có sức nặng hơn vạn lời thề nguyền. Đến khi mất đi rồi, ta mới hiểu rằng điều bất tử thực ra mới là khoảnh khắc mong manh ấy. Và khi nghĩ về nó, mắt ướt nhòa, tim đau, nhưng vẫn thầm cảm ơn, bởi đã từng được sống, được yêu, được run rẩy trong một phút giây ngắn ngủi mà vĩnh hằng. | Things that seem small—a glance, a smile, a silent touch—can weigh more than ten thousand vows. Only when they are gone do we realize that immortality lies in such fragile moments. And when remembering them, eyes blur, the heart aches, yet silently gives thanks—for having once lived, once loved, once trembled within a fleeting instant that became eternal. |
Đã có một ngày bất chợt đến như cơn mưa vô tình vắt ngang miền kí ức, người nhìn Hoa Mười Giờ khép cánh mà ngỡ như thấy một giọt lệ còn vương nơi cuống, long lanh trong nắng trưa. Giọt lệ ấy không thuộc về đất trời, mà thuộc về ký ức của hoa – một giọt buồn ngắn ngủi mà sáng trong. Như thể hoa cũng biết mình vừa dâng hiến tất cả cho một khoảnh khắc, và giọt lệ kia là lời tạ từ cuối cùng, rơi xuống để người còn lại hiểu rằng: cái đẹp không bao giờ tồn tại mà không có bóng dáng của mất mát. | There was a day, sudden as a careless rain crossing the fields of memory, when one saw the Ten O’Clock Flower close its petals and thought they glimpsed a single tear still clinging to the stem, glistening in the noon sun. That tear belonged not to earth nor sky, but to the flower’s memory—a brief sorrow, yet clear as crystal. As though the flower itself knew it had just poured all of its being into a single moment, and that tear was its final farewell—falling to let the beholder understand: beauty has never existed without the shadow of loss. |
Người đứng bên hoa, chợt nhận ra nước mắt của mình cũng chẳng khác gì giọt lệ ấy – lặng thinh, mỏng manh, nhưng đủ sức khắc sâu một vết thương dịu dàng trong hồn. Giọt lệ của hoa và giọt lệ của người chạm nhau trong không trung, hòa thành một vệt sáng mong manh, đẹp đến mức khiến trái tim run rẩy. Và trong khoảnh khắc ấy, nỗi buồn không còn là nỗi buồn riêng của một ai, mà trở thành khúc ngân chung của cả nhân gian – một bản nhạc lặng lẽ vang lên từ cánh hoa vừa rụng. | The one standing beside the flower suddenly realizes that their own tears are no different from those of the blossom—silent, fragile, yet strong enough to carve a gentle wound into the soul. The tear of the flower and the tear of the human meet in the air, blending into a delicate streak of light, so beautiful that it makes the heart tremble. And in that moment, sorrow is no longer the private grief of a single being, but becomes the resonant chord of all humankind—a quiet symphony rising from the petal that has just fallen. |
Trong mỹ học Nhật Bản, có khái niệm aware – nỗi buồn dịu dàng trước sự mong manh. Cái đẹp của Hoa Mười Giờ là aware: nhìn nó nở, ta đã sẵn lòng để thấy nó tàn. Vẻ đẹp không ở sự dài lâu, mà ở cách nó lay động hồn người trong phút chốc. | In Japanese aesthetics, there is the concept of aware—a tender sadness in the face of fragility. The beauty of the Four O’Clock Flower lies in awareness: when we watch it bloom, we are already prepared to see it fade. Beauty does not dwell in permanence, but in the way it stirs the soul within an instant. |
Paul Valéry từng viết: “A flower is short, but the joy it gives in a minute is one of those things that has no beginning or end.” Hoa Mười Giờ minh chứng cho điều đó. Nó khiến người ta hiểu rằng có những khúc nhạc chỉ vang lên một lần, nhưng âm hưởng có thể theo mãi trong lòng. Cánh hoa rụng đi, song âm giai của nỗi buồn còn ngân mãi, như tiếng đàn xa vọng trong sương, càng lắng càng thấm, càng buồn càng đẹp. | Paul Valéry once wrote: “A flower is short, but the joy it gives in a minute is one of those things that has no beginning or end.” The Four O’Clock Flower testifies to that truth. It makes us understand that there are melodies played only once, yet their resonance can remain in the heart forever. The petal may fall, but the musical scale of sorrow lingers on, like a distant instrument echoing through the mist—the quieter it becomes, the deeper it sinks; the sadder it is, the more beautiful. |
Như giọt lệ long lanh còn vương lại nơi cuống hoa, cái đẹp ngắn ngủi của Mười Giờ trở thành một lời ca thầm lặng, hát về sự tàn phai như một nghi lễ thiêng. Người nghe bản nhạc ấy, có thể khóc – nhưng là giọt nước mắt làm trong sáng tâm hồn, giống như sương mai rơi xuống rồi tan đi, để lại một khoảng trời tinh khiết. | Like a shimmering tear still clinging to the flower’s stem, the fleeting beauty of the Four O’Clock becomes a silent hymn, singing of transience as though it were a sacred rite. Whoever listens to this music may weep—but such tears purify the soul, like morning dew that falls and vanishes, leaving behind a sky of pure clarity. |
Hoa Mười Giờ, trong một nghĩa nào đó, giống như kẻ nghệ sĩ vô danh của vũ trụ. Nó không có khán phòng, chẳng có ánh đèn, cũng không mong được vỗ tay tán thưởng. Mỗi ngày, đúng một khoảnh khắc định mệnh, nó cất lên bản nhạc của mình: ngắn ngủi, run rẩy, nhưng tinh khiết đến tận cùng. Bản nhạc ấy không cần ngôn từ, không có cung đàn cụ thể, mà được viết bằng màu sắc, ánh sáng, và cả sự tan biến. | The Four O’Clock Flower, in a certain sense, resembles the nameless artist of the universe. It has no auditorium, no stage lights, no desire for applause. Each day, at one destined moment, it performs its song: brief, trembling, yet pure to the utmost. This song requires no words, no defined chords, but is written in colors, in light, and in the act of vanishing itself. |
Mỗi cánh hoa rơi chính là một nốt nhạc lặng. Mỗi khoảnh khắc khép lại là dấu chấm của bản trường ca ngắn ngủi. Nhưng âm hưởng thì còn đó – không vang trong tai, mà vang trong ký ức, trong tâm hồn. Người dừng lại trước hoa sẽ thấy mình giống như kẻ tình nhân tình cờ bước vào một buổi hòa nhạc bí mật: chỉ mình với hoa, chỉ mình với nỗi buồn, và giọt lệ lặng lẽ rơi cũng trở thành tiếng đàn thứ tư ngân lên cùng ánh sáng. | Every falling petal is a silent note. Every closing moment is a period marking the end of a brief epic. Yet the resonance endures—not echoing in the ear, but resounding in memory, in the soul. The passerby who pauses before the flower feels like a lover stumbling into a secret concert: alone with the blossom, alone with sorrow, and even the quiet tear becomes a fourth string, vibrating in unison with the light. |
Vũ trụ rộng lớn này có biết bao ồn ào, nhưng Hoa Mười Giờ chọn cách cất tiếng trong im lặng, để rồi biến mất cũng trong im lặng. Chính sự vô danh ấy lại làm cho bản nhạc của nó trở nên bất diệt: vì nó không thuộc về riêng ai, mà thuộc về tất cả những trái tim đã từng biết dừng lại, lắng nghe và rung động. | In this vast universe, full of noise, the Four O’Clock chooses to voice itself in silence, and to disappear likewise in silence. It is precisely this anonymity that renders its song eternal: because it belongs to no one, but to all who have ever paused, listened, and been moved. |
Hoa Mười Giờ không lộng lẫy như hồng, không ngát hương như lan, chẳng bền lâu như cúc. Nhưng từ trong sự khiêm nhường, trong vẻ đẹp phù du, nó trở thành biểu tượng cho cái đẹp chân thành: dâng hiến tất cả trong một khoảnh khắc rồi lặng lẽ rút lui. | The Four O’Clock is neither as splendid as the rose, nor as fragrant as the orchid, nor as enduring as the chrysanthemum. Yet in its humility, in its fleeting grace, it becomes a symbol of true beauty: giving all it has in one moment, then quietly withdrawing. |
❷ Đêm khép cánh mong manh | ❷ The Night Folds Its Fragile Wings |
Trưa đứng bóng. Nắng đổ lửa. Hoa Mười Giờ khép cánh. Mọi rực rỡ vừa bừng đã biến mất. Chỉ còn khoảng trống, như một nốt nhạc chợt dừng, bỏ lại dư ba trong lòng người nghe. | Noon stands still. The sun pours down like fire. The Ten O’Clock Flower closes its petals. All the brilliance that had just flared is now gone. Only emptiness remains, like a musical note that suddenly halts, leaving behind its lingering echo in the heart of the listener. |
Trong cái dừng ấy, vang lên lời kệ lặng thinh của vô thường. Phật giáo nói: “Chư hành vô thường, thị sinh diệt pháp.” (Mọi hiện tượng đều vô thường, vốn thuộc về sinh diệt). Cánh hoa khép lại không phải để phủ nhận vẻ đẹp, mà để nhắc rằng vẻ đẹp chỉ có thể tồn tại khi nó được dệt nên bằng sợi niệm của tàn phai. Nếu không có sự mất đi, cái đẹp sẽ trở thành bất động; và bất động, nghĩa là vô hồn. | Within that halt, the silent sutra of impermanence resounds. Buddhism says: “All conditioned phenomena are impermanent; they belong to the law of arising and perishing.” The closing of petals is not a denial of beauty, but a reminder that beauty can only exist when it is woven from the threads of transience. Without loss, beauty would become immobile; and immobile, it is lifeless. |
Khoảnh khắc hoa biến mất dưới nắng trưa cũng là khoảnh khắc ta bỗng thấy rõ hơn bản chất của đời: mọi thứ ta từng ôm giữ đều đang trôi đi, như nước qua kẽ tay, như mây vờn qua đỉnh núi. Nỗi buồn ấy, sâu mà sáng, khiến ta biết khóc nhưng cũng khiến ta biết cúi đầu, lắng nghe nhịp thở mong manh của kiếp người. | The moment the flower vanishes under the noonday sun is also the moment we suddenly see more clearly the essence of life: everything we once clung to is slipping away, like water through our fingers, like clouds drifting across the mountain peaks. That sorrow, deep yet luminous, teaches us not only how to weep but also how to bow our heads and listen to the fragile breath of human existence. |
Và lặng lẽ bước ra từ sự tan biến ấy, Hoa Mười Giờ lại trở thành một bản nhạc thiền: mỗi nốt nhạc là một cánh hoa, mỗi nốt lặng là một giọt lệ, hợp thành khúc nguyện ca cho cái đẹp đã từng hiện hữu. Người đứng nhìn, như kẻ hành giả, ngộ ra rằng: mất mát không phải là kết thúc, mà là cách vũ trụ bảo rằng mọi điều đều đang tiếp tục – trong một hình hài khác, trong một vòng quay khác của thời gian. | And precisely in that vanishing, the Ten O’Clock Flower becomes a meditative melody: each note a petal, each pause a tear, together forming a hymn of prayer for the beauty that once was. The one who gazes upon it, like a pilgrim on the path, realizes that loss is not an ending, but the universe’s way of saying that everything continues—under another form, within another cycle of time. |
Người lặng nhìn vệt nắng in trên cánh cửa, nhớ đến lời ca Trịnh Công Sơn: | The watcher, silent before the streak of sunlight across the door, recalls the song of Trịnh Công Sơn: |
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, Để một mai tôi về làm cát bụi…” | “Which speck of dust has taken shape as my body, |
Hoa Mười Giờ cũng là hạt bụi ấy: đến – nở – tàn – về lại đất. Nhưng trong một giờ nở, nó đã kịp hóa thân thành cái đẹp, trao tặng một khoảnh khắc để người ta nhận ra sự sống đáng quý dường nào. | The Ten O’Clock Flower is also such a speck of dust: arriving—blooming—fading—returning to the earth. Yet in its brief hour of blossoming, it has already transformed itself into beauty, gifting a moment for us to recognize how precious life truly is. |
Rồi bóng chiều nghiêng xuống, như tấm khăn tím khẽ trùm lên mái phố, như hơi thở cuối cùng của một bản tình ca. Trong sắc hoàng hôn chậm rãi, người bỗng thấy tình yêu cũng mang dáng dấp của Hoa Mười Giờ: có những phút rực sáng đến lóa mắt, nhưng khi ánh sáng lui dần, tất cả còn lại chỉ là một quầng ký ức nhạt nhòa trên vách tường. | Then the afternoon shadows slanted down, like a purple veil gently draped over the rooftops, like the final breath of a love song. In the slow hues of twilight, one suddenly sees that love, too, bears the semblance of the Ten O’Clock Flower: there are moments so radiant they blind the eyes, yet when the light recedes, all that remains is but a faint halo of memory upon the wall. |
Nỗi buồn của hoa khi khép cánh chẳng khác gì nỗi buồn của một tình yêu chưa kịp nói lời vĩnh viễn. Bóng chiều dài ra trên mặt đất như kéo giãn vết thương trong tim, để người nhận ra rằng cái đẹp và cái đau vốn là hai mặt của cùng một ngọn lửa. Khi tình yêu rực cháy, nó chói lòa, nhưng ngay khoảnh khắc ấy cũng đã bắt đầu lụi tàn. | The sorrow of the flower as it folds its petals is no different from the sorrow of a love that never had the chance to speak its forever. The stretching dusk across the ground feels like a wound pulled longer in the heart, revealing that beauty and pain are but two faces of the same flame. When love blazes, it dazzles, but in that very instant, its fading has already begun. |
Đứng trong hoàng hôn, người nghe rõ tiếng lòng mình rạn vỡ – không phải trong bi lụy, mà trong một nỗi đau dịu dàng, thứ đau làm đôi mắt cay nhưng cũng khiến tâm hồn sáng hơn. Như thể trong lụi tàn kia, tình yêu vẫn còn ngân lại, âm thầm tỏa sáng bằng nỗi nhớ, như ánh chiều tà vẫn còn nhuộm đỏ cả bầu trời dẫu mặt trời đã khuất. | Standing within the twilight, one hears clearly the fracture of one’s own heart—not in misery, but in a tender ache, a pain that stings the eyes yet makes the soul more luminous. As though within that waning, love still lingers, quietly glowing with remembrance, like the afterglow still painting the sky crimson though the sun has already set. |
Đêm về. Không còn hoa. Chỉ còn ký ức. Người ghé một góc quán nhỏ, ngẫm đời trong ánh đèn leo lét. Trong tâm trí, vọng về tiếng haiku Bashō: | Night descends. The flowers are gone. Only memory remains. One stops by a small tavern’s corner, pondering life beneath a flickering lamp. In the mind, Bashō’s haiku resounds: |
枯朶に 烏のとまりけり 秋の暮 kare-eda ni / karasu no tomarikeri / aki no kure Trên cành khô Quạ đậu – Chiều thu. | 枯朶に 烏のとまりけり 秋の暮 kare-eda ni / karasu no tomarikeri / aki no kure On a withered branch a crow perches— Autumn dusk. |
Một cảnh tượng tĩnh, buồn, ngắn. Hoa Mười Giờ cũng là chiều thu ấy: lặng lẽ, ngắn ngủi, phơi bày sự mong manh trước mắt ta. | A scene of stillness, of sadness, of brevity. The Ten O’Clock Flower is that very autumn dusk: quiet, fleeting, laying bare fragility before our eyes. |
Bao tháng năm mải miết, người cuốn theo bụi khói phố phường. Ngay cả một phút giây cho riêng mình cũng khó có được. Hoa Mười Giờ khép cánh, như một lời nhắc: hãy dừng lại. Dừng để nhớ, để ngẫm, để biết rằng cái hữu hạn chính là ý nghĩa của sống. | Through long years, one is swept along with the dust and smoke of the city streets. Even a moment for oneself seems hard to find. The Ten O’Clock Flower closes its petals, as if to whisper: stop. Stop to remember, to reflect, to know that finitude itself is the meaning of life. |
Ngừng lại có phải là chấm dứt, hay chỉ là khoảng nghỉ trước một khởi đầu mới? Bóng đêm khép lại để bình minh mở mắt. Hoa khụy xuống trong nắng trưa, nhưng ngày mai, dưới cùng một bầu trời, nụ khác lại rưng rưng nở. Mỗi tàn phai không hẳn là hư vô, mà là một bước chuyển, một sự trao truyền lặng lẽ của sinh mệnh. | Is stopping an end, or merely a pause before a new beginning? Night closes so that dawn may open its eyes. The flower droops under the noon sun, yet tomorrow, beneath the same sky, another bud will tremble into bloom. Each withering is not a mere void, but a transition, a silent bequeathing of life. |
Trịnh Công Sơn từng hát: “ tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người…” — ngay trong tiếng khóc chào đời đã thấp thoáng cái bóng của chia ly. Chính bởi đời người hữu hạn nên từng phút giây mới trở thành vàng ngọc, khiến ta biết yêu thương, biết níu giữ, biết khóc và biết mỉm cười. | Trịnh Công Sơn once sang: “the sorrowful news from the day mother gave me this burden of human fate…”—already within the first cry at birth loomed the shadow of parting. Precisely because human life is finite, each moment becomes precious as gold, teaching us to love, to cling, to weep, and to smile. |
Kiếp người tựa con sóng: dâng lên rồi lắng xuống, vỗ bờ rồi tan loãng. Kiếp người cũng như Hoa Mười Giờ: bùng nở trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi rã tan dưới nắng, để lại trong lòng người đứng nhìn một nỗi buồn đẹp đến rợn ngợp. | A human life is like a wave: it swells, it subsides, it crashes upon the shore, and dissolves. A human life is also like the Ten O’Clock Flower: bursting into bloom for a fleeting moment, then scattering beneath the sun, leaving in the beholder’s heart a sorrow so beautiful it overwhelms. |
Đêm phủ hơi sương, khẽ run như chiếc áo mỏng khoác lên vai thành phố. Trong tĩnh lặng, tiếng gió trôi đi, xa và dài, như lời thì thầm từ một miền ký ức đã khuất. Những mảnh nhớ vụn vỡ rớt xuống, va vào nhau, ngân lên âm thanh bâng khuâng giữa đôi bờ thương nhớ. Ngẩng nhìn vòm trời thăm thẳm, dõi qua lối đá hun hút, người vẫn kiếm tìm bóng dáng mong manh của loài hoa từng rực sáng nơi buổi sáng đã trôi xa. | Night drapes its mist, shivering like a thin cloak thrown upon the city’s shoulders. In the stillness, the wind drifts away, distant and long, like a whisper from a vanished realm of memory. Shards of remembrance fall, colliding, chiming a wistful sound between the twin banks of longing. Gazing at the deep heavens, tracing the endless stone path, one still searches for the fragile silhouette of that flower that once blazed in a morning now far gone. |
❸ Mai lại nở Hoa Mười Giờ | ❸ Tomorrow, the Ten O’Clock Flower blooms again. |
Đêm qua đi. Bình minh trở lại. Trên những chồi nhỏ, những nụ co ro trong đêm bắt đầu căng mình. Đúng mười giờ, hoa lại bung cánh. Một chu kỳ sinh – tử – tái sinh lặp lại. | Night passes. Dawn returns. From tiny shoots, buds that curled tight in the dark begin to stretch. At exactly ten o’clock, the petals burst open once more. A cycle of birth – death – rebirth repeats. |
Hoa Mười Giờ là bài ca tái sinh của vũ trụ. Nó không nặng nề cảm giác hồi hương như bài thơ Hồi hương ngẫu thư, mà giống hơn với tâm thức an nhiên của Nguyễn Bỉnh Khiêm: | The Ten O’Clock Flower is the hymn of rebirth sung by the universe. It does not carry the heavy ache of homesickness like the poem Random Thoughts on Returning Home, but rather resembles the serene mind of Nguyễn Bỉnh Khiêm: |
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, Người khôn người đến chốn lao xao. | I, foolish, seek the quiet place, |
Không buồn lạc lõng, không mang nặng hồi hương, mà là sự chọn lựa tĩnh lặng, sự trở về với chính mình. Hoa Mười Giờ cũng thế: mỗi ngày một lần nở, một lần tàn, như một chu kỳ tự nhiên, bình thản. | No sorrow of estrangement, no burden of return, but a choice of stillness, a return to the self. The Ten O’Clock Flower is the same: each day it blooms once, each day it withers once, as a natural cycle, tranquil. |
Nó là hồn du mục của thời gian. Mỗi ngày nở, mỗi ngày tàn, nhưng mỗi ngày lại mới. Không bao giờ lặp lại nguyên vẹn. Mỗi lần bung nở, nó như một cuộc du hành khác, một kiếp sống khác, một khúc ca khác của vô thường. | It is the nomadic soul of time. Each day it blooms, each day it fades, yet each day is new. Never repeated in its entirety. Every opening is another journey, another lifetime, another song of impermanence. |
Người nhìn hoa, thấy đời mình trong đó. Những khởi đầu, những tàn úa, những tái sinh. Và học từ hoa bài học giản dị: hãy sống trọn vẹn cho một khoảnh khắc, vì khoảnh khắc ấy đã là vĩnh hằng. | One looks at the flower and sees one’s own life within: beginnings, witherings, rebirths. And one learns from it the simplest lesson: live wholly in a single moment, for that moment is already eternity. |
Có lẽ, điều kỳ diệu nhất của Hoa Mười Giờ không nằm ở khoảnh khắc rực rỡ, mà ở chỗ nó đã chấp nhận ngắn ngủi để được trọn vẹn. Giữa vòng quay bất tận của ngày và đêm, nó chỉ xin một giờ để nở, một giờ để yêu nắng, một giờ để trao hết mình cho thế gian. Rồi lặng lẽ tàn phai, như chưa từng hiện hữu. Nhưng chính sự mong manh ấy lại chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn, nơi con người nhận ra: sống không phải để mãi mãi, mà để một lần có thể làm tim ai đó run rẩy. | Perhaps the miracle of the Ten O’Clock Flower does not lie in its radiant hour, but in its embrace of brevity for the sake of fullness. Amid the endless turning of day and night, it asks only for one hour to bloom, one hour to love the sun, one hour to give itself entirely to the world. Then it fades in silence, as if it had never been. Yet it is precisely that fragility that touches the deepest place in the soul, where one realizes: life is not to be forever, but to be once enough to make someone’s heart tremble. |
Và thế là, trong cái mong manh tan biến, Hoa Mười Giờ hóa thành vĩnh hằng – không phải vĩnh hằng của xác thân, mà là vĩnh hằng của dư âm, của nỗi buồn đẹp như ánh chiều rơi trên mặt nước, khiến người đứng nhìn rưng rưng, vừa khóc vừa mỉm cười. | And thus, within its fragile vanishing, the Ten O’Clock Flower becomes eternal—not eternity of the body, but eternity of resonance, of a sorrow beautiful as twilight upon the water, leaving the beholder with eyes brimming, weeping, and smiling all at once. |



"Hoa Mười Giờ mở ra rồi khép lại như một mảnh tình trôi ngang kiếp người. Đời hoa ngắn đến mức không kịp hứa hẹn, nhưng dài đến mức đủ để gieo vào lòng người một vết xước ngọt ngào. Người ngồi dưới nắng, thấy hoa nở mà lòng nhói, bởi nhận ra rằng tình yêu cũng vậy: phút giây rực rỡ nhất lại là phút giây mong manh nhất."
ReplyDelete...........
• Vốn dĩ hôm nay trong lòng bao nhiêu cảm xúc hỗn độn, Buồn vui xáo trộn cộng thêm đọc vài bài văn của tác giả trong blog ,tâm tư dồn cho một đống, nước mắt rưng rưng 🥹 "Hoa Mười Giờ "Bài viết của tác giả, như chính cuộc tình đã xa của mình vậy 🥹 buồn quá!
Có những thứ chỉ khi mất đi rồi, mới thấy mình đã thương nhiều đến thế. Như bông hoa mười giờ nở rộ trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa ngày, lặng lẽ rồi khép lại như chưa từng hiện diện,tình yêu cũng có khi mong manh đến nao lòng. Khi còn bên nhau, ta vô tình coi những phút giây ấy là lẽ thường, là điều hiển nhiên sẽ mãi tồn tại. Chỉ đến khi khoảng cách địa lý phủ bóng, khi ký ức là tất cả những gì còn lại để bấu víu, mình mới hiểu người ấy quan trọng nhường nào. Giống như hoa mười giờ, tình yêu ấy dù ngắn ngủi nhưng đã kịp để lại trong tim một vết xước dịu dàng ngọt ngào mà day dứt. Và rồi, dưới ánh nắng muộn màng, ta ngồi nhớ, thấy lòng nhói lên vì một tình yêu chỉ kịp đẹp trong khoảnh khắc, nhưng đủ để khiến cả một đời không quên.🥹
Đọc những dòng bạn viết, tôi lại nhớ đến chính mình năm xưa. Khi ấy, tôi cũng có một tình yêu tưởng sẽ đi cùng mình suốt đời. Nhưng rồi chỉ vì tôi nghèo, vì tôi chưa có gì trong tay, cô ấy đã chọn rẽ sang một hướng khác. Những lý do đưa ra nghe rất hợp lý: tương lai bấp bênh, gia đình phản đối, khoảng cách… Nhưng tôi biết, tất cả chỉ là cái cớ để biện minh cho việc rời bỏ. Thực chất, cô ấy đi theo một người đàn ông giàu có hơn, và tôi trở thành quá khứ.
DeleteNgày ấy, tôi đau đến mức tưởng như chẳng còn thiết tha gì nữa. Nhưng lạ thay, tình yêu ấy, dù kết thúc trong phụ bạc, vẫn để lại một quãng trời ký ức đẹp. Giống như Hoa Mười Giờ – nở rực rỡ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi khép lại, để lại trong lòng kẻ ngắm hoa "một vết xước dịu dàng" mà nhói buốt.
Có những tình yêu như thế: không đủ dài để trọn vẹn, nhưng lại đủ sâu để cả đời không quên. Và đôi khi, chính nỗi đau ấy lại dạy ta biết thế nào là yêu, và thế nào là mất.
Ngày ấy, trong quay cuồng tôi đã uống say triền miên, lòng hận đã khiến tâm mình sinh ra bóng ma...
Tôi không căm ghét phụ nữ vì trong số họ có một người tôi yêu mến và kính trọng là Mẹ tôi, nhưng tôi không muốn tin lời hứa nào của phụ nữ cả, đặc biệt là phụ nữ đẹp, mà phụ nữ không đẹp thì càng khủng khiếp hơn...
Tôi đã từng nghĩ đến thế giới sau cõi trần này...
Nhưng rồi một ngày mưa, tôi vô tình lạc vào thế giới sầu của đại lão Sầu Nhân Khách... Tôi âm thầm lặng lẽ đọc tất cả những bài của Người, càng đọc càng thấm càng thấy minh thật là vô tri... Có lẽ cái sầu của mình chẳng là gì so với những gì Tác Giả đã thể hiện ra trong bài viết, so với tâm cảm và tư tưởng “Tự Vui” của Người thì đúng là chúng ta chỉ là những kẻ "đân-huyền" ...
@Hoakieu @Vô Danh Khách
DeleteMấy vị than thở cái gì mà than thở...
Dù gì các vị cũng đã động tình, đã ít nhiều cũng có tình yêu...
Mó...a... Tui chưa kịp yêu đã bị đá bỏ ... Mai mối đưa mẹ của cô ta đến với tui... sắp xếp đám cưới này nọ... Con bà nó... Đêm tân hôn, nó ôm thùng tiền chạy mất... tui say rượu nằm trúng gió một mình trong phòng méo chút nữa đi...
Mó... a... mới gặp lần đầu
DeleteChưa kịp đã bày đám cưới mau như gió lùa.
Mẹ nàng xuất hiện như vua
Cầm coi bói toán, phán bùa "hợp duyên"!
Bà con chưa kịp làm phiền
Thì tui đã rước nàng liền vô dinh
Thùng tiền, xe cưới linh đình
Tui say một cõi tưởng mình lên tiên.
Ai dè tới tối nằm nghiêng
Nàng ôm thùng phướn, chạy liền khỏi thôn.
Tui thì trúng gió trong hôn
Phòng tân hôn đó giờ chôn mộng đời.
@ Vô Danh
Ta đã đứng chờ nàng 10 tiếng (thực ra hơn 9 tiếng chút) để đi trốn cùng nhau như lời hẹn... Chân tê rần, bị kiến cắn sưng chân, ngữa nữa... bụng thì đói... nắng nổ đom đóm luôn... Sau đó mới biết nàng lên BMW với thằng kia... Hứa với mình chẳng qua chỉ sợ mình chạy đến phá đám...nên cho mình leo cây để yên ổn mà thôi. Đời đó....
ReplyDeleteMƯỜI TIẾNG ĐỢI CHỜ
DeleteTa đứng chờ nàng mười tiếng không lui
Nắng nổ đom đóm, chân tê rần nguội
Kiến cắn sưng chân, bụng đói cồn cào
Chỉ mong trốn chạy cùng nhau một lần.
Nào ngờ nàng bước lên BMW
Với ai chẳng phải ta trong mơ
Lời hứa xưa chỉ là tấm bình phong
Cho ta leo cây… để yên lòng nàng.
Mình xin tặng bạn bài thơ vì câu chuyện chia sẻ của bạn.
Cảm ơn bạn đã bỏ qua 2 tên kia mà đến nói chuyện cùng mình. Mình đáp lại mấy lời thơ trong trẻo của bạn như sau:
DeleteMười tiếng chờ ai bóng đã phai,
Nắng tàn, gió rụng, cỏ hoa gầy.
Nàng đi rực rỡ cùng xe mới,
Để lại lòng ta héo tháng ngày.
Lời hứa năm nao như khói sớm,
Tình xưa hóa bọt giữa sông dài.
Thôi thì gửi lại vần thơ cũ,
Để kẻ cô đơn cũng thấy ai.
Hai ta vốn mệnh chung đường khổ,
Thôi hãy về đây ở cạnh ta.
Đừng để phù hoa che lối bước,
Một đời yêu hận chỉ phôi pha.