HOA PHƯỢNG TÍM -「Jacaranda」
Jacaranda Rời Sài Gòn trên chuyến bay đêm đầy sương lạnh, người để lại sau lưng cái nóng, bụi đường và những ngóng chờ... Leaving Saigon on a night flight veiled in cold mist, one leaves behind the heat, the dusty streets, and all the lingering expectations… Hơn tám giờ bay, khoảng thời gian đủ để làm cho cánh gió chập chờn nghiêng mình tròn giấc. Vòng bay giữa mây trời mang thương nhớ nối đêm-ngày-tối-sáng và bao cơn mộng-tỉnh-say. More than eight hours in the air—a span of time enough for the wings to tilt restlessly and then settle into a round of slumber. The orbiting course among clouds carries longing across night–day–dusk–dawn and countless dreams–awakenings–intoxications. Không còn niềm háo hức như ngày xưa ấy mơ một bình minh sớm bồi hồi xứ xa. Không phải trăn trở lo âu cho những gì xa lạ và mới mẻ phía bờ kia chân trời đang đợi mình. No longer is there the old excitement of once yearning for an early dawn abroad. No longer the restless worries about what is strange and ...