HOA TRIÊU NHAN -「MORNING GLORY FLOWER」
HOA TRIÊU NHAN | MORNING GLORY FLOWER |
| |
Đêm nay, sau cơn mưa chiều ẩm ướt, là những cơn muộn phiền đổ xuống đời... | Tonight, after the damp rain of the late afternoon, came a torrent of sorrows pouring down upon life... |
Đêm xuống đời. Như một lần, em tròn mắt...nhìn bóng tối chảy qua hiên, ngỡ đó là dòng sông của những lỡ làng chưa kịp gọi tên. Phố lặng, ánh đèn vàng loang lổ trên vũng nước, như những vết thương chưa khép. Trong khoảng lặng ấy, có tiếng gió chạm vào song cửa, khe khẽ, như bàn tay vô hình khơi dậy từng nhịp ký ức. Ta ngồi lại, nghe hồn mình ướt mưa, nghe trái tim rã rời, bỗng thèm một dấu hiệu của khởi đầu, một gương mặt của bình minh sẽ vén màn đêm. | Night fell upon life. As if, once, you widened your eyes... watching the darkness flow past the veranda, mistaking it for a river of missed chances that had never been named. The street lay silent, yellow lamps splintered upon puddles, like wounds not yet closed. In that hush, there was the sound of wind brushing the window bars, faintly, like an unseen hand stirring the pulses of memory. I sat still, hearing my soul drenched in rain, my heart weary, suddenly longing for a sign of beginning, a face of dawn that would draw back the curtain of night. |
Màn đêm, tưởng như tấm lụa huyền phủ kín nhân gian, lại chính là phông nền để ánh sáng mai vẽ nét đầu tiên. Trong cái tịch mịch đẫm ẩm sau cơn mưa, ta nghe đời thở dài, như một bản nhạc trầm ngân vô hình. Nhưng bóng tối nào có thể cầm chân bình minh? Trên đường chân trời, một vệt sáng khẽ rạch vào thẫm đen, mỏng manh mà kiêu hãnh, như vết nứt trên gương, để lộ ra bên trong một bầu trời mới. | The night, though it seemed a dark silk drape covering all humankind, was in truth the backdrop upon which the morning light would sketch its first stroke. In the damp stillness after rain, I heard life sigh, like a deep hymn resonating invisibly. Yet what darkness could ever bind the steps of dawn? On the horizon, a faint ray carved into the deep black, fragile yet proud, like a crack upon a mirror, revealing within a new sky. |
Và trong khoảnh khắc giao hòa ấy, một loài hoa nhỏ bé khẽ hé môi. Không nở để đối nghịch cùng đêm, cũng chẳng mưu cầu ánh dương chan chát, nó chỉ hiện hữu như một nụ cười thanh khiết của sớm mai – mong manh mà tuyệt đẹp. | And in that moment of convergence, a small flower quietly parted its lips. It did not bloom to confront the night, nor did it crave the scorching blaze of the sun; it existed only as the pure smile of the morning—frail yet ineffably beautiful. |
Loài hoa chỉ mở môi cười khi bình minh vừa hé, loài hoa tự khép lại khi mặt trời bước quá cao, loài hoa mang gương mặt của sớm mai mà người đời biết đến với tên gọi Triêu Nhan. | A flower that only smiles when dawn first breaks, a flower that folds itself when the sun climbs too high, a flower that bears the face of early morning, known to humankind as Morning Glory. |
| |
❶Triêu Nhan – Gương mặt buổi sớm | ❶Morning Glory – The Face of Dawn |
Tên gọi của loài hoa này đã là một bài thơ. Chữ “Triêu” (朝) nghĩa là buổi sớm, khi trời vừa rạng, ánh sáng đầu tiên gõ cửa nhân gian. Chữ “Nhan” (顔) nghĩa là dung nhan, gương mặt, tức diện mạo bộc lộ thần sắc tinh khôi nhất. Ghép lại thành Triêu Nhan (朝顔) – “gương mặt buổi sớm”, một cái tên vừa mộc mạc vừa lung linh, như đã định sẵn vận mệnh cho loài hoa chỉ chọn bình minh làm khoảnh khắc rực rỡ. | The name of this flower is already a poem. The character “Triêu” (朝) means morning, the moment when the sky has just brightened and the first light taps upon the world. The character “Nhan” (顔) means countenance, face, the visage revealing the freshest essence of spirit. Joined together, Triêu Nhan (朝顔) becomes “the face of the morning,” a name at once simple and shimmering, as though destiny had already decreed that this flower would choose the dawn as its singular radiant moment. |
Ở Nhật Bản, người ta gọi loài hoa này là Asagao (朝顔), đồng âm với Hán tự, và xem đó là một biểu tượng mùa hè thân thuộc. Ngay từ thời Heian (thế kỷ IX), hoa Triêu Nhan đã đi vào văn chương cung đình, trong Manyōshū – tập thơ cổ nhất Nhật Bản – có những bài ca tụng hoa hé nở lúc bình minh rồi nhanh chóng khép lại, như lời nhắc về kiếp phù sinh. Ở Trung Hoa, nó còn có tên Khiên Ngưu Hoa (牵牛花), bởi thân leo mềm mảnh như sợi dây dắt trâu bò; đồng thời cũng được gọi Triêu Nhan để nhấn vào vẻ đẹp gương mặt ban mai. Ở phương Tây, cái tên Morning Glory mang nghĩa “vinh quang buổi sớm”, một lối gọi mỹ lệ không kém, nhưng thiên về sự chói sáng, rạng rỡ của bình minh hơn là nét dịu hiền thanh khiết trong cách gọi Á Đông. | In Japan, it is called Asagao (朝顔), written with the same characters, and regarded as a familiar emblem of summer. As early as the Heian period (9th century), the Morning Glory had already entered courtly literature; in the Manyōshū—the oldest anthology of Japanese poetry—there are verses praising blossoms that open at dawn and swiftly fold away, as reminders of life’s fleeting nature. In China, it is also known as Qiānniúhuā (牵牛花), the “ox-leading flower,” for its slender vines twine like cords that might guide cattle; yet it is equally called Triêu Nhan, to emphasize its visage of morning light. In the West, the name Morning Glory bears the sense of “the glory of dawn,” an appellation no less graceful, yet inclined more toward the brilliance and radiance of daybreak than the gentle, pristine hue treasured in the East. |
Tên khoa học của hoa là Ipomoea, bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp íps (ἴψ, “sâu bọ, giun”) và homoios (ὅμοιος, “giống như”) – để chỉ thân leo quấn quít như loài giun bò. (Nguồn: A Greek-English Lexicon, Liddell & Scott, Oxford, 1940). Cách đặt tên này lạnh lùng, khoa học, nhưng trong sự khô khan ấy lại mở ra một hình dung khác: thân cây bé nhỏ, yếu mềm, nhưng biết quấn víu, nương dựa để mà vươn lên. | The scientific name of the flower is Ipomoea, derived from the Greek íps (ἴψ, “worm”) and homoios (ὅμοιος, “similar to”) – referring to the twining stem that coils like a crawling worm. (Source: A Greek-English Lexicon, Liddell & Scott, Oxford, 1940). This designation is cold and scientific, yet within its dryness opens another image: a small, fragile plant body, but one that knows how to cling, how to lean, to rise upward. |
Ở Việt Nam, loài hoa này quen thuộc dưới cái tên hoa Bìm Bìm. Chữ “bìm” gợi hình dáng thân leo quấn quít, mềm dẻo mà dai dẳng; chữ lặp đôi “bìm bìm” lại càng tăng sắc thái dân dã, gần gũi. Cái tên nghe vừa mộc mạc vừa gợi nhạc, như một câu ca dao vọng ra từ vườn quê: | In Vietnam, this flower is known under the name hoa Bìm Bìm. The word bìm evokes the shape of winding vines, supple yet tenacious; the reduplicated form bìm bìm adds a rustic, familiar nuance. The name sounds simple and melodic, like a line of folk verse echoing from a countryside garden: |
“Bìm bìm xanh biếc giăng giăng, Vườn ai thưa nắng mà vàng nỗi riêng.” | “The deep-blue morning glories spread and spread, |
Trong ký ức của nhiều người Việt, hoa bìm bìm không phải thứ hoa quý hiếm mà là sắc hoa nở ven hàng rào, bờ tre, vách đất – giản dị, hiền hòa như cô thôn nữ. Nó không phô trương, không cậy sắc, chỉ cần sương mai là đã đủ để nở ra một gương mặt trong trẻo. Chính cái chất dân dã ấy khiến hoa Triêu Nhan trong văn hóa Việt Nam nghiêng nhiều về sự thân thuộc, gắn liền với tuổi thơ, với buổi sáng làng quê hơn là tính cung đình hay mỹ lệ. | In the memory of many Vietnamese, the morning glory is not a rare blossom, but one that blooms along fences, bamboo hedges, earthen walls – simple, gentle, like a village maiden. It does not flaunt itself, does not rely on brilliance; it only needs the morning dew to be enough to open a fresh, innocent face. That rustic quality makes Triêu Nhan in Vietnamese culture lean toward intimacy and familiarity, tied to childhood, to rural mornings, rather than to courtly elegance or cultivated refinement. |
Như vậy, chỉ từ tên gọi thôi, Triêu Nhan đã khoác lên mình nhiều lớp áo ngôn ngữ: | Thus, from its names alone, Triêu Nhan has clothed itself in many layers of language: |
•Triêu Nhan (朝顔) – thi vị, trữ tình, như gương mặt người thiếu nữ ngái ngủ trong ánh sáng đầu ngày. | •Triêu Nhan (朝顔) – poetic, lyrical, like the drowsy face of a maiden in the first light of day. |
•Khiên Ngưu Hoa (牵牛花) – mộc mạc, nông phu, gắn liền với lao động và đồng áng. | •Khiên Ngưu Hoa (牵牛花) – rustic, agrarian, bound to labor and the fields. |
•Morning Glory – rạng rỡ, phô bày sự huy hoàng thoáng chốc của buổi bình minh. | •Morning Glory – radiant, displaying the fleeting magnificence of dawn. |
•Bìm Bìm – dân dã, thân tình, gắn liền với nếp sống thôn quê Việt Nam. | •Bìm Bìm – rustic, familiar, tied to the rhythms of Vietnamese village life. |
Mỗi tên gọi là một cách nhìn. Và trong giao điểm của Đông – Tây, khoa học – thi ca, bình dị – huy hoàng, hoa Triêu Nhan trở thành biểu tượng cho chính sự mong manh và huyền diệu của cái đẹp. Nó nhắc chúng ta rằng: một gương mặt buổi sớm, chỉ cần hé cười một khoảnh khắc, cũng đủ để soi sáng cả một ngày dài. | Each name is a perspective. And at the intersection of East and West, science and poetry, the ordinary and the resplendent, Triêu Nhan becomes a symbol of the fragile and wondrous essence of beauty itself. It shows us that a morning face, with only a brief smile, is enough to illuminate the whole day. |
Triêu Nhan không bước vào đời sống bằng tiếng gọi ồn ào, mà lặng lẽ như hơi thở buổi mai. Trong tấm gương còn đọng sương, sắc hoa loang ra mỏng mảnh, vừa chạm đã tan, như mưa bụi rắc đầy trên vai áo. Ánh sáng chưa kịp chan hòa, mà hoa đã kịp để lại một vệt rung động, khiến người nhìn bất giác dừng chân, ngỡ mình đang lạc vào cõi tạm thời của mộng. | Triêu Nhan does not enter life with a loud call, but quietly, like the breath of dawn. In the mirror still holding dew, its colors spread out thinly, vanishing at the slightest touch, like fine drizzle dusting across one’s shoulders. The light has not yet fully poured out, yet the flower has already left a vibration, making the passerby pause, as though lost in the temporary realm of a dream. |
Từ cái khoảnh khắc mong manh ấy, một dòng ý nghĩ khác âm thầm mở ra: hoa không chỉ là hương sắc, mà còn là lời nhắn gửi của mưa, của sương, của thời gian đang tan chảy, của những nỗi nhớ nhung chưa bao giờ nguôi. | From that fragile moment, another stream of thought opens: the flower is not only scent and color, but also the message of rain, of dew, of time melting away, of longings that have never ceased. |
Trong cơn mưa bụi mong manh, Triêu Nhan hé nở như một nốt nhạc lặng lẽ ngân vào sớm mai. Những hạt mưa li ti vương trên cánh mỏng, long lanh như chuỗi ngọc rắc tay trời, khiến sắc hoa trở nên trong suốt, như thể chỉ cần một hơi thở cũng đủ làm tan biến. Mưa bụi không ướt áo, chỉ đủ làm ẩm ướt không gian, gợi cho người ta cảm giác như đang đi trong một bức tranh thủy mặc, nơi mọi đường nét được vẽ bằng sương và ánh sáng. Giữa khung cảnh ấy, Triêu Nhan không phải chỉ là hoa, mà là gương mặt của buổi sớm – một gương mặt vừa e ấp, vừa thanh khiết, vừa mang nét u buồn dịu nhẹ của thời gian. | In the delicate drizzle, Triêu Nhan blossoms like a silent note resonating into the morning. Tiny drops of rain cling to its thin petals, glittering like a string of pearls scattered from the sky’s hand, rendering the blossom translucent, as though a single breath could dissolve it. The drizzle does not soak the garment; it only moistens the air, giving one the feeling of walking through an ink-wash painting, where every line is drawn by mist and light. Amid such a scene, Triêu Nhan is not merely a flower, but the very face of dawn – a face both shy and pure, carrying also the gentle sadness of time. |
Mưa bụi khẽ phủ lên đời, cũng như hoa khẽ nở trong một khoảnh khắc. Cả hai gặp nhau trong cùng một nhịp điệu – mong manh, ngắn ngủi, nhưng để lại dư âm dài lâu. Nhìn hoa trong mưa bụi, người ta thấy hiện hữu của cái đẹp mỏng manh: không đòi hỏi phải trường tồn, chỉ cần một lần lay động cũng đủ khiến tâm hồn ngưng đọng, như giọt sương còn run rẩy trên đầu ngọn cỏ. | The drizzle gently veils life, just as the flower gently opens in a moment. The two meet in the same rhythm – fragile, fleeting, yet leaving a resonance that lingers. Looking at the flower in the drizzle, one perceives the presence of a delicate beauty: it does not demand permanence, only once touching the soul is enough to make time stand still, like a drop of dew trembling on the tip of grass. |
Trong khoảnh khắc mưa bụi quấn vào Triêu Nhan, hiện hữu của đời người bỗng trở nên trong suốt. Giọt mưa rơi xuống rồi tan đi không dấu vết, cánh hoa nở ra rồi khép lại trong thinh lặng. Cái đẹp không cần trường tồn, chỉ cần chạm vào tâm hồn một lần, là đã đủ khiến thời gian ngừng lại. Triêu Nhan trong mưa bụi không yếu ớt, mà toả ra thứ quang huy mảnh mai: thứ quang huy khiến đôi mắt dịu lại, đôi bàn tay thôi vội vã, và tâm trí biết lắng im để nhìn thấy mình trong cái hữu hạn. | In the moment when drizzle entwines with Triêu Nhan, human existence itself seems to turn transparent. The raindrop falls, then disappears without a trace; the petal opens, then folds back into silence. Beauty does not need permanence; it only needs to touch the soul once to make time stop. Triêu Nhan in the drizzle is not frail, but radiates a slender brilliance: a brilliance that softens the eyes, stills the hurried hands, and quiets the mind to glimpse itself within the finite. |
Khi ấy, hoa không còn chỉ là hoa, mưa không còn chỉ là mưa. Cả hai trở thành tấm gương soi, phản chiếu cái mong manh mà rực rỡ của nhân sinh. Trong gương ấy, bóng người hiện lên không phải bằng dáng hình bền chặt, mà bằng những vệt sáng thoáng chốc rồi tan. Thân phận được vẽ ra từ sương, từ mưa, từ cánh hoa khẽ run trong buổi mai ẩm ướt. Ta nhìn vào đó, không phải để tìm sự lâu dài, mà để thấy sự sống lung linh trong từng hạt bụi của khoảnh khắc. | At that moment, the flower is no longer just a flower, and the rain is no longer just rain. Together, they become a mirror, reflecting the fragile yet radiant essence of human existence. In that mirror, the human figure appears not in solid form, but as streaks of light, flashing then fading. A life sketched out by mist, by rain, by the trembling of a petal in the damp morning. Looking into it, one does not seek endurance, but discovers the shimmering of life within each dust-speck of a passing moment. |
Mỗi cánh Triêu Nhan run rẩy dưới hạt mưa bụi là một mật ngữ về tồn tại: đời người giống như nụ hoa ấy, khoảnh khắc mở ra là tất cả, rồi khép lại trong lặng im. Thế nhưng, trong chớp mắt ngắn ngủi ấy, mọi thứ được nâng lên thành vĩnh cửu – vì ta đã thực sự hiện diện, đã để ánh sáng lọt qua trái tim mình. Không phải sự dài lâu tạo nên ý nghĩa, mà là cách ánh sáng phản chiếu, khiến ta nhận ra vẻ đẹp trong giây phút đang trôi qua. | Each trembling petal of Triêu Nhan beneath the fine drizzle is a cipher of existence: human life resembles that fragile bud, a moment of opening that is everything, followed by a silent closing. Yet in that fleeting blink, all is elevated into eternity—because we have truly been present, have allowed the light to seep through our hearts. Meaning is not born from longevity, but from the way light reflects, revealing beauty in the very instant that passes. |
Nhân sinh, xét đến cùng, cũng chỉ là một chuỗi phản chiếu mỏng manh như thế: một buổi sớm nhìn hoa nở, một buổi chiều nghe mưa rơi, một đêm nhớ về ai đó đã xa… Tất cả mong manh, nhưng trong sự mong manh ấy lại rực sáng, như ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa thinh không, khiến bóng tối trở nên có hồn. | Human life, when seen to its core, is but a fragile chain of such reflections: a morning spent watching a flower bloom, an afternoon listening to the rain fall, a night remembering someone who is no longer here… All is delicate, yet in that delicacy there burns a radiance, like a small flame lit within the void, giving the darkness a soul. |
Như một đóa sương mai đọng đầu ngọn cỏ, phút chốc đã tan nhưng vĩnh viễn còn lại trong ký ức, Triêu Nhan làm ta cảm nhận rằng sự ngắn ngủi cũng có thể mang vẻ đẹp của vĩnh hằng. Trong khoảnh khắc cánh hoa hé nở, thời gian như ngừng thở; từng hạt mưa, từng giọt sương đều hóa thành ánh sáng trong suốt, khảm vào trí nhớ một vệt sắc khó phai. Sự tồn tại mong manh ấy, một khi đã chạm đến tâm hồn, sẽ ở lại mãi, như dư vang của một khúc nhạc lắng sâu dù tiếng đàn đã dừng. | Like a drop of morning dew resting on a blade of grass—gone in an instant, yet eternal in memory—Triêu Nhan makes us feel that transience itself can bear the beauty of the everlasting. In the moment when its petals first unfold, time seems to hold its breath; every drop of rain, every bead of dew turns into transparent light, engraving an indelible hue into memory. That fragile existence, once it has touched the soul, will remain forever, like the lingering resonance of a deep melody long after the strings have fallen silent. |
Có lẽ, chính từ đó mà hoa Triêu Nhan được yêu đến thế: nó không hứa hẹn ngày mai, không níu kéo buổi chiều, chỉ hiện hữu trong sáng sớm và rồi khép cánh, để lại trong lòng người ngắm một thứ dư hương vừa ngọt ngào vừa se sắt. Thứ dư hương ấy không bị thời gian bào mòn, trái lại càng lặp lại trong ký ức thì càng trở nên tinh khiết, như mùi đất sau mưa, như hương cốm đầu mùa. | Perhaps it is from this that Triêu Nhan is so beloved: it makes no promise of tomorrow, clings to no afternoon, but exists only in the morning and then closes, leaving in the beholder a lingering fragrance—at once sweet and tinged with sorrow. That fragrance is not worn away by time; rather, the more it returns in memory, the purer it becomes, like the scent of earth after rain, like the fragrance of the season’s first young rice. |
Vẻ đẹp của Triêu Nhan, vì thế, không nằm trong sự trường cửu mà ở sức mạnh gợi nhớ. Nó biến khoảnh khắc thành kỷ niệm, biến điều phù du thành ký hiệu của vĩnh hằng, giống như ánh sao vụt tắt nhưng để lại một vệt sáng in sâu trong mắt kẻ dõi nhìn. | The beauty of Triêu Nhan, therefore, does not lie in permanence, but in the power to evoke remembrance. It turns a moment into memory, the ephemeral into a symbol of the eternal—like a star that flares once and dies, yet leaves its trail etched deep in the eyes of the one who watched it. |
Triêu Nhan trong buổi sớm mai hiện ra không chỉ như một loài hoa, mà như một cánh hạc tinh linh đang khẽ rũ đôi cánh sương. Cái run rẩy của cánh mỏng tựa một tiên linh sầu hạc mộng mị, bước ra từ cổ tích, từ huyền thoại, để gieo xuống trần gian một thoáng ảo ảnh. Nét mong manh của hoa không phải yếu đuối, mà giống như dáng vẻ của một sinh linh hư ảo, chỉ ghé lại nhân gian trong khoảnh khắc, rồi tan vào thinh không. | In the morning light, Triêu Nhan appears not merely as a flower, but as a celestial crane spirit gently shaking wings of mist. The quiver of its delicate petals resembles a dreamlike immortal bird, stepping out from legend, from myth, casting upon the mortal world a fleeting vision. Its fragility is not weakness, but the guise of a spectral being, pausing in the human realm for but a moment, before dissolving into the vast emptiness. |
Người dõi theo hoa nở dễ dàng cảm nhận nhịp lặng của chính tâm mình – một quãng dừng nhỏ bé mà sâu thẳm, nơi ý niệm về thời gian bỗng chùng xuống. Ở đó, sự thầm lặng không còn là khoảng trống, mà trở thành miền miên viễn: một không gian của ký ức, của tình, của ý, nơi cái đẹp được giữ lại bằng lặng thầm chứ không phải bằng âm vang. | Those who witness its bloom can easily feel the silence within their own hearts—a small yet profound pause, where the notion of time itself slackens. In that silence, emptiness is no longer a void, but becomes an infinite realm: a space of memory, of affection, of thought, where beauty is preserved not through sound but through stillness. |
Triêu Nhan, trong dáng vẻ ấy, vừa là một giai điệu, vừa là một bóng mờ huyền thoại. Nó nhắc người ta rằng sự hiện hữu mong manh nhất đôi khi lại mang dáng dấp của điều vĩnh cửu – giống như một giấc mơ ngắn ngủi mà dư ảnh của nó còn ám vào hồn người suốt cả đời. | Triêu Nhan, in that aspect, is both a melody and a shadow of myth. It reminds us that the most fragile forms of existence sometimes bear the very semblance of the eternal—like a brief dream whose afterimage haunts the soul for a lifetime. |
Trong dáng vẻ mỏng manh của Triêu Nhan, ký ức như được đánh thức. Nhịp rơi khẽ khàng của mưa bụi, nhịp chao nghiêng của cánh hạc mộng, cả hai như kéo dài thêm một khoảnh khắc ngắn ngủi để lòng người có chỗ trú ẩn. Người ta không ngắm hoa chỉ bằng mắt, mà còn bằng tâm khảm, nơi những hồi ức lặng thầm bỗng lay động như tấm gương bị làn gió khẽ chạm. | Within the delicate form of Triêu Nhan, memory awakens. The gentle rhythm of drizzle, the swaying of a dreamlike crane, both seem to stretch a fleeting instant longer, so that the human heart might find refuge. One does not behold the flower with the eyes alone, but also with the innermost being, where silent recollections stir like a mirror touched by the lightest breeze. |
Triêu Nhan, vì thế, không chỉ là gương mặt của buổi sớm, mà còn là gương mặt của ký ức. Nó làm hiện lên những nỗi nhớ tưởng đã ngủ yên: một con đường làng còn đẫm sương, tiếng bước chân ai khẽ đi qua hàng rào, đôi mắt từng nhìn mà nay đã xa. Cánh hoa khép lại giữa ban ngày, nhưng trong trí nhớ người nhìn, nó vẫn run rẩy, long lanh, như thể chưa từng rời khỏi bình minh. | Thus, Triêu Nhan is not only the face of morning, but also the face of memory. It conjures up long-slumbering remembrances: a village path still heavy with dew, the sound of footsteps brushing past a fence, the gaze of eyes once seen but now absent. Its petals may close in the heat of day, yet in the beholder’s memory they still tremble and shimmer, as if never parted from dawn. |
Nỗi nhớ nhung cũng mang nhịp điệu ấy: mong manh, im lặng, mà rực sáng trong tận cùng sâu thẳm. Giống như mưa bụi chỉ để lại hơi ẩm trên áo, còn dư vang lại ở da thịt; ký ức về Triêu Nhan cũng vậy – thoáng qua, tan biến, nhưng trong tâm khảm, nó biến thành một vệt sáng dài lâu. Ở đó, thời gian không còn đo bằng giờ phút, mà bằng độ sâu của sự lưu giữ. | Longing, too, follows that rhythm: fragile, wordless, yet blazing in the depths. Like drizzle that leaves only dampness on cloth but lingers in the skin, the memory of Triêu Nhan is the same—passing, vanishing, yet within the soul becoming a line of light that endures. There, time is measured not by hours and minutes, but by the depth of preservation. |
Và khi ký ức đã gắn với hoa, nỗi nhớ trở thành một phần của tồn tại. Ta nhớ không chỉ vì hoa đẹp, mà vì trong cái đẹp ấy, ta nhận ra chính sự ngắn ngủi của đời mình. Nỗi nhớ ấy không cần gọi tên, chỉ cần lặng im cũng đủ, như cánh hạc tinh linh khuất dần trong mưa bụi, để lại trong không trung một dư ảnh vĩnh viễn không tan. | And once memory has entwined with the flower, longing becomes part of existence itself. We remember not only because the flower is beautiful, but because in its beauty we recognize the fleetingness of our own lives. Such longing needs no name, no declaration; silence suffices, like a crane spirit fading into the drizzle, leaving behind in the air an afterimage that will never disperse. |
❷Triêu Nhan - mưa, sương và thời gian nhung nhớ | ❷Morning Glory Flower - rain, mist, and time of longing |
Triêu Nhan trong mưa bụi mở ra một bức tranh mỏng manh mà thấm đẫm chiều sâu. Mỗi hạt sương rơi trên cánh hoa như một nốt nhạc rời, ngân lên rồi tan biến, nhưng hợp thành cả một khúc thánh ca của tồn tại. Từ đó, ta hiểu rằng vẻ đẹp không chỉ nằm trong ánh sáng rực rỡ, mà còn trú ngụ trong những đường biên mong manh của lặng im và tan biến. | The Morning Glory in the fine drizzle unveils a fragile canvas steeped in depth. Each drop of dew falling on its petals is like a stray note, resonating and dissolving, yet together composing a hymn of existence. From this, one realizes that beauty does not only dwell in radiant light, but also resides within the delicate boundaries of silence and disappearance. |
Mưa bụi chính là nhịp điệu thầm thì của vũ trụ. Nó không vỗ ầm ào như thác lũ, cũng chẳng tuôn tràn như mưa rào, mà rắc xuống đời như ngàn lời thủ thỉ. Triêu Nhan đón lấy nhịp ấy, run rẩy dưới từng hạt nhỏ, để rồi trở thành tấm gương phản chiếu sự hữu hạn. Trong sự kết hợp này, người ta chợt nhận ra: tồn tại mong manh không phải là bóng mờ của vĩnh hằng, mà là chính vĩnh hằng đang mượn hình dạng ngắn ngủi để lộ diện. | Drizzle is the whispering rhythm of the cosmos. It does not thunder like a waterfall, nor pour down like a shower, but scatters upon life as though a thousand murmurs. The Morning Glory receives this rhythm, trembling beneath each tiny drop, becoming a mirror that reflects finitude. In this convergence, one suddenly perceives: fragile existence is not the shadow of eternity, but eternity itself borrowing a fleeting form to reveal its face. |
Mưa bụi khẽ gieo xuống đời, như khúc nhạc không lời ngân lên từ khoảng trống. Khi chạm vào Triêu Nhan, những hạt nhỏ li ti biến thành chuỗi ngọc mong manh, long lanh rồi tan biến, để lại dư vang trong mắt người nhìn. Cái đẹp không cần bùng nổ, chỉ cần một thoáng ngân mờ cũng đủ làm lòng người chùng lại, như dây tơ khẽ rung trong gió, âm thanh tắt mà dư âm còn ngân mãi. | Drizzle gently descends upon life, like a wordless melody echoing from the void. When it touches the Morning Glory, each tiny drop turns into a fragile string of pearls, shimmering then vanishing, leaving behind a resonance in the eyes of the beholder. Beauty does not need to erupt; a single faint reverberation is enough to make the heart pause, like a thread quivering in the wind—sound extinguished, yet its echo lingers endlessly. |
Rồi sương đến, không rơi mà đọng, phủ lên cánh hoa một màn mỏng mơ hồ. Triêu Nhan dưới lớp sương ấy như tấm gương phản chiếu quá khứ: ký ức hiện ra không rõ hình nhưng sáng ngời, mong manh mà bền bỉ. Sương khiến hoa trong suốt, như thể người ta có thể nhìn thấy những ngày tháng cũ in trên từng cánh mỏng. Và cũng như ký ức, sương dễ tan, nhưng khoảnh khắc nó lấp lánh trong bình minh lại là khoảnh khắc làm con tim bỗng dưng thắt lại. | Then comes the mist, not falling but settling, cloaking the flower in a gauzy veil. The Morning Glory beneath this layer appears as a mirror of the past: memories surface indistinct yet radiant, fragile yet enduring. Mist renders the flower translucent, as if one could see bygone days impressed upon each petal. And like memory, mist vanishes easily, but the moment it glimmers in the dawn is the moment the heart tightens suddenly. |
|
|
Thời gian bước vào đây như một dòng chảy ngầm. Nó đưa mưa đến, đưa sương đi, mở hoa rồi khép hoa, nhưng đồng thời cũng khắc sâu mọi khoảnh khắc vào trí nhớ. Nhờ thời gian, ta biết rằng đời người không thể dài lâu, nhưng nhờ ký ức, ta lại giữ được cái đẹp ngắn ngủi trong một hình thức bền vững. Triêu Nhan trở thành biểu tượng cho mối dây nối giữa cái phù du và cái vĩnh hằng: hoa tan đi, nhưng hình ảnh hoa vẫn còn, như ánh chớp đã tắt mà vệt sáng còn in trên mắt. | Here time enters like a silent stream. It brings the drizzle, carries away the mist, opens the blossom, then folds it again, yet at the same time engraves every moment into memory. Through time, we learn that human life cannot be long, yet through memory, we preserve ephemeral beauty in a lasting form. The Morning Glory becomes the emblem of the thread linking the fleeting and the eternal: the flower fades, yet its image remains, like lightning extinguished but its streak still etched upon the eye. |
Và khi hoa khép cánh, một khoảng trống mở ra trong lòng người. Nỗi nhớ nhung từ đó mà hình thành, không cần biết nhớ về ai, nhớ điều gì, chỉ thấy dư vang mơ hồ ngân lên trong tim. Nó giống như mưa bụi vừa dứt mà hơi ẩm còn quấn quýt trên da, giống như cánh hạc tinh linh đã bay khuất mà dáng mờ vẫn còn lượn trong ký ức. Nhớ nhung, rốt cuộc, là minh chứng rằng cái mong manh vẫn để lại dấu ấn; hoa đã tan đi, nhưng trong lòng người, một thứ ánh sáng thầm thì vẫn còn mãi, như lời nguyện vô hình nối liền phù du với vĩnh hằng. | And when the flower folds its petals, a hollow opens in the heart. Out of that hollow, longing is born—not knowing for whom, nor for what, only sensing a vague resonance thrumming in the chest. It is like the drizzle that has ceased but whose dampness still clings to the skin, like the ethereal crane that has flown beyond sight yet whose pale silhouette continues to hover in memory. Longing, in the end, is proof that the fragile still leaves its imprint; the flower is gone, yet within the heart a muted light endures, like an invisible vow binding the transient to the everlasting. |
Trong khoảnh khắc mưa bụi còn lơ lửng và ký ức chưa tan, Triêu Nhan hiện ra như một tinh linh của buổi sớm. Không phải hoa, cũng không hẳn là sắc, mà là một dáng hình mong manh được dệt bằng sương, bằng mộng, bằng ánh sáng vừa chớm nở. Nó bước đi trên mép của thực tại, thoáng qua như bóng áo tiên, để lại sau lưng vệt hương phảng phất. Người ngắm hoa không còn chắc mình nhìn thấy cánh hay đang chạm vào một linh ảnh. Trong cái run rẩy mỏng manh ấy, Triêu Nhan gợi đến những truyền thuyết chưa kịp kể trọn, gợi đến đôi cánh hạc bay qua ngàn năm, gợi đến một tiên linh từ cổ tích ghé trần gian rồi tan vào hư không. | In the instant when drizzle still floats and memory has not yet dispersed, the Morning Glory appears like a spirit of the dawn. Not merely a flower, nor merely a hue, but a figure woven from dew, from dream, from the first light of morning. It walks upon the edge of reality, passing like a celestial robe, leaving a trace of fragrance behind. The one who gazes at it no longer knows whether he beholds a petal or touches an apparition. In that frail trembling, the Morning Glory conjures unspoken legends, the wings of cranes spanning millennia, a fairy spirit from old tales alighting upon the mortal world before dissolving into nothingness. |
Và chính trong dáng hình tinh linh ấy, câu hỏi dấy lên: phải chăng cái đẹp không cần hiện hữu mãi, mà chỉ cần đủ mong manh để đánh thức một niềm kinh ngạc? Phải chăng sự thoáng qua lại là cách vĩnh cửu chọn để bước vào tâm tưởng? Từ đây, Triêu Nhan không còn chỉ là gương mặt của buổi sớm, mà trở thành biểu tượng tinh tế cho vô thường – một mỹ học của sự ngắn ngủi, nơi phù du và vĩnh hằng giao nhau trong một cái chớp mắt. | And in that spirit-like form, questions arise: must beauty persist forever, or is it enough to be fragile yet awaken astonishment? Could transience be the way eternity chooses to step into human thought? From here, the Morning Glory ceases to be only the face of dawn, and becomes a subtle emblem of impermanence—a poetics of the fleeting, where the transient and the eternal converge in a single luminous breath. |
❸Triêu Nhan – vô thường và mỹ học của sự thoáng hiện | ❸Morning Glory – impermanence and the aesthetics of ephemerality |
Triêu Nhan nở trong khoảnh khắc bình minh vừa vén rèm, một lần dâng hiến rồi khép lại khi mặt trời lên cao. Vòng đời ngắn ngủi ấy tưởng như một hơi thở, một cái chớp mắt, nhưng trong sự thoáng qua lại chất chứa chiều sâu mà bao triết học Đông – Tây đều từng chạm đến. Nếu ngồi lặng lẽ dưới mái hiên, nhìn mưa bụi còn vương trên cánh, ta sẽ nhận ra ở đó một bài học vô ngôn về bản chất của vạn vật: không có gì ở lại mãi, và chính sự ra đi ấy làm nên vẻ đẹp. | The Morning Glory blossoms in the moment when dawn draws back its veil, offering itself once, then folding away when the sun climbs too high. Its life is so brief it seems but a breath, a blink, yet within that fleeting instant lies the depth that Eastern and Western philosophies alike have sought to touch. Sit quietly beneath the eaves, watching drizzle still cling to the petals, and you will see in it a wordless lesson about the nature of all things: nothing abides forever, and it is departure itself that makes beauty real. |
Trong tinh thần Thiền, vô thường không phải một lời cảnh báo u sầu, mà là một sự thật để người ta tỉnh thức. Kinh Đại Bát Niết Bàn có câu: 諸行無常,是生滅法 – “Các hành là vô thường, có sinh có diệt.” Câu chữ ấy, khi bước ra khỏi kinh văn và nhập vào cánh hoa sớm mai, bỗng trở nên gần gũi vô cùng. Bởi Triêu Nhan chính là hiện thân sống động: sinh khi trời rạng, diệt khi nắng gắt, để lại cho người chiêm ngắm một cái chớp mắt của đời sống. Sự tồn tại ngắn ngủi này không gợi tiếc nuối, mà giống như một hồi chuông khẽ gõ: hãy lắng lại, bởi chỉ khi biết đời là mong manh, ta mới thực sự thấy hết màu sắc của từng giây phút. Hoa Triêu Nhan là một kệ ngầm về vô thường: không cần lời, chỉ cần một lần sinh – một lần diệt – là đủ để khơi dậy trực giác. | In the spirit of Zen, impermanence is not a sorrowful admonition but a truth for awakening. The Mahāparinirvāṇa Sūtra declares: 諸行無常,是生滅法 – “All conditioned things are impermanent; they arise and they pass away.” These words, stepping out of scripture into the petals of a morning flower, become intimate and immediate. For the Morning Glory is the living embodiment: it is born when light arrives, perishes when heat grows harsh, leaving the viewer with a single blink of life. This brief existence does not evoke regret, but rings like a bell’s faint chime: be still, for only in knowing life is fragile can we truly see the full spectrum of each passing moment. The Morning Glory is a silent sutra of impermanence: no words, only a single act of birth and death, enough to stir direct insight. |
Đi xa hơn một chút, ta có thể đặt Triêu Nhan vào cái nhìn của Schopenhauer. Trong Die Welt als Wille und Vorstellung (1819), ông viết rằng thế giới là ý chí và biểu tượng; ý chí vô tận chính là nguồn gốc của khổ đau, vì nó luôn khao khát, luôn thúc ép, không bao giờ đủ đầy. Cái đẹp – nghệ thuật, âm nhạc, thiên nhiên – là lối thoát duy nhất khỏi sự giày vò ấy, cho ta đôi phút được giải thoát. Triêu Nhan, khi hiện ra trước mắt ta, mang đến đúng khoảng lặng đó: lòng người đang rối loạn, bỗng chùng xuống, thôi vọng cầu, thôi tính toán. Giây phút nhìn cánh hoa nở run rẩy trong sương, con người bước ra khỏi gông cùm của ý chí, tìm thấy sự thanh thản mà không một ham muốn nào có thể ban cho. Và cũng bởi hoa chóng tàn, nên khoảnh khắc ấy càng quý giá: nó như một cánh cửa hé mở, ta phải kịp bước vào, bằng không sẽ mãi đứng ngoài cơn xao động bất tận của đời sống. | Go a step further, and we can place the Morning Glory under Schopenhauer’s gaze. In Die Welt als Wille und Vorstellung (1819), he wrote that the world is will and representation; the will, being infinite, is the root of suffering, for it always desires, always compels, never satisfied. Beauty—art, music, nature—is the sole path of release, granting us moments of deliverance. The Morning Glory, appearing before our eyes, gives precisely that pause: a restless heart suddenly slackens, stops yearning, stops calculating. In the instant one beholds petals trembling in the mist, man steps out of the fetters of will, finding a serenity no craving can confer. And because the flower fades quickly, the moment is all the more precious: it is a door ajar, and one must step through in time, else remain forever outside the ceaseless turmoil of life. |
Người Nhật, bằng trực giác mỹ học của mình, đã gọi tinh thần ấy là wabi-sabi. Đó là cái đẹp của bất toàn, bất định và ngắn ngủi: một chiếc bình gốm sứt mẻ, một lớp rêu phủ đá, một cánh hoa rũ xuống cũng có thể làm bừng sáng tâm hồn. Wabi-sabi không tìm kiếm sự vĩnh cửu, mà trân trọng cái đẹp nằm trong khoảnh khắc tàn phai. Triêu Nhan – hay asagao (朝顔) – là hiện thân trọn vẹn: một loài hoa mở ra rồi tàn lụi trong một sớm, khiến khoảnh khắc ngắm nhìn trở thành ký ức bất diệt. Người Nhật không yêu hoa vì sự bền lâu, mà yêu vì biết nó sẽ sớm biến mất; cái đẹp được xác lập nhờ sự tan biến, và chính nhờ thế mà nó lưu lại trong tâm trí dài lâu hơn bất kỳ điều gì trường tồn. | The Japanese, with their aesthetic intuition, have named this spirit wabi-sabi—the beauty of the incomplete, the uncertain, the ephemeral: a chipped ceramic bowl, moss upon a stone, a fallen blossom can all illumine the soul. Wabi-sabi does not seek the eternal, but treasures the beauty of quiet decay. The Morning Glory—asagao (朝顔)—is its perfect incarnation: a flower that blooms and withers within a single morning, making the act of beholding into an immortal memory. The Japanese cherish it not for endurance, but because they know it will vanish; beauty is affirmed by its vanishing, and thus it lingers in the mind longer than anything permanent. |
Nếu ghép ba dòng chảy này lại – vô thường của Thiền, mỹ học giải thoát của Schopenhauer, và wabi-sabi của Nhật Bản – ta sẽ thấy chúng gặp nhau ở một điểm: cái đẹp đích thực không phải cái đẹp trường cửu, mà là cái đẹp chạm sâu vào hồn người trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Triêu Nhan trở thành một biểu tượng chung, vượt qua biên giới Đông – Tây. Trong khoảnh khắc hoa nở, ta nghe tiếng chuông của Thiền, ta cảm nhận sự im lặng không dục vọng mà Schopenhauer từng khao khát, ta thấy ánh sáng của wabi-sabi chiếu rọi. Một đóa hoa nhỏ bé, nhưng đã gom vào mình những dòng tư tưởng lớn nhất của nhân loại. | Combine these three currents—Zen’s impermanence, Schopenhauer’s aesthetic of release, Japan’s wabi-sabi—and we find them converging at one point: true beauty is not eternal duration, but the capacity to touch the depths of the soul within a fleeting instant. The Morning Glory thus becomes a shared symbol, transcending East and West. In the moment it blooms, one hears the bell of Zen, feels the silence without desire that Schopenhauer yearned for, and sees the radiance of wabi-sabi shining. A small flower, yet it gathers within itself the greatest currents of human thought. |
Và nếu mở rộng hơn vào thi ca, ta thấy hình ảnh này càng thêm rõ. Thơ Đường có câu của Bạch Cư Dị: 花非花,霧非霧 – “Hoa chẳng phải hoa, sương chẳng phải sương” – gợi cái mong manh không nắm bắt được, vừa hiện vừa tan. Trong haiku của Bashō, hình ảnh giọt sương, tiếng ve, cánh hoa rụng luôn là nhịp gõ của vô thường: asagao ya / tsuyude shioruru / fude no saki – “Hoa triêu nhan, rũ xuống vì giọt sương, trên đầu ngọn bút.” (Bashō, 1680). Còn trong phương Tây, Shelley viết trong Adonais (1821): “The flower that smiles today / Tomorrow dies” – “Đóa hoa mỉm cười hôm nay, ngày mai đã lụi tàn.” Từ Đông sang Tây, từ kinh điển đến thi ca, con người vẫn gặp nhau ở một trực giác: vẻ đẹp thực sự là vẻ đẹp biết tan biến. | And if we widen our view to poetry, the image grows even clearer. Bai Juyi of the Tang wrote: 花非花,霧非霧 – “Not flower, not mist”—evoking the ungraspable, present yet dissolving. In Bashō’s haiku, dew drops, cicada cries, falling blossoms beat the rhythm of impermanence: asagao ya / tsuyude shioruru / fude no saki – “Morning Glory, drooping with dew, at the tip of the brush” (Bashō, 1680). In the West, Shelley wrote in Adonais (1821): “The flower that smiles today / Tomorrow dies.” From East to West, from scripture to poetry, humankind shares the same intuition: true beauty is beauty that knows how to vanish. |
Triêu Nhan vì thế không chỉ là hoa. Nó là một tấm gương soi nhân sinh, cho ta thấy rằng vĩnh hằng không nằm trong độ dài của thời gian, mà trong độ sâu của trải nghiệm. Một buổi sớm ngắm hoa, nếu thực sự lắng lòng, có thể lưu lại mãi mãi trong ký ức, hơn bất kỳ cảnh tượng trường tồn nào. Phù du, ở mức độ nào đó, chính là hình thức vĩnh hằng tinh khiết nhất, vì nó buộc ta phải sống trọn vẹn trong giây phút, không thể hẹn lại ngày mai. Triêu Nhan – gương mặt buổi sớm – chính là gương mặt ấy: gương mặt phù du mà bất diệt, mong manh mà vô cùng. | The Morning Glory, therefore, is not only a flower. It is a mirror of human life, showing that eternity lies not in the length of time but in the depth of experience. A single morning spent beholding the blossom, if truly with stillness, may endure in memory longer than any spectacle that lasts for years. Transience, in a sense, is the purest form of eternity, for it compels us to live wholly in the moment, with no deferral to tomorrow. The Morning Glory—the face of dawn—is precisely that face: transient yet deathless, fragile yet infinite. |
Triêu Nhan hiện hữu như một đoản khúc, nhưng trong đoản khúc ấy chất chứa cả bản trường ca của nhân sinh. Mỗi buổi sớm hoa nở ra rồi lặng lẽ khép lại, tưởng như chỉ là sự thoáng hiện, nhưng chính trong sự thoáng hiện ấy, cái đẹp được thăng hoa đến mức tinh khôi. Đó là mỹ học của khoảnh khắc, nơi một lần mở cánh đã đủ để vĩnh viễn khắc vào ký ức người nhìn. Giống như giọt sương mai lấp lánh trên đầu ngọn cỏ, như ánh chớp rạch ngang bầu trời, ngắn thôi nhưng ánh sáng ấy còn ở lại rất lâu trong đôi mắt. | It exists like a short prelude, yet within that prelude resounds the symphony of human fate. Each morning it blooms and quietly folds again, seeming but a flicker, yet in that flicker beauty ascends to its most pristine form. It is an aesthetics of the moment, where a single opening of petals suffices to etch itself forever into memory. Like a dewdrop glistening atop a blade of grass, like lightning carving the sky, brief though it be, the light remains long in the eyes. |
Cái đẹp của Triêu Nhan không phải là sự trường cửu, mà là sự phù du được nâng lên thành cái hằng thường. Người ta ngắm hoa không để giữ, mà để ghi nhớ. Một buổi sớm qua đi, hoa đã khép cánh, nhưng trong lòng người, một dư ảnh trong suốt còn ngân vang, như một vệt mộng lẩn khuất mãi trong tâm tưởng. Và từ đó, Triêu Nhan bước ra khỏi hình hài của một loài hoa, để trở thành biểu tượng cho mỹ học của phai tàn lặng lẽ, nơi phù du và vĩnh cửu gặp nhau trong một cái chớp mắt lung linh. | The beauty of the Morning Glory is not endurance, but transience elevated into constancy. One does not gaze upon it to keep, but to remember. The morning passes, the flower folds, yet within the heart a clear afterimage continues to hum, like a dream-trace forever hidden in the soul. And thus the Morning Glory steps beyond the form of a mere flower, becoming a symbol of the aesthetics of quiet fading, where the fleeting and the eternal meet in a single shimmering breath. |
BUY-ME-A-COFFEE— a small cup of quiet gratitude 🌹



"Triêu Nhan, vì thế, không chỉ là gương mặt của buổi sớm, mà còn là gương mặt của ký ức. Nó làm hiện lên những nỗi nhớ tưởng đã ngủ yên: một con đường làng còn đẫm sương, tiếng bước chân ai khẽ đi qua hàng rào, đôi mắt từng nhìn mà nay đã xa. Cánh hoa khép lại giữa ban ngày, nhưng trong trí nhớ người nhìn, nó vẫn run rẩy, long lanh, như thể chưa từng rời khỏi bình minh."
ReplyDelete........
• Câu văn này là chìa khóa mở ra toàn bộ tầng ý nghĩa biểu tượng của Tác giả:
Những gì quý giá, đẹp đẽ nhưng thoảng qua như tuổi trẻ, như tình yêu đầu:" Như một ánh mắt đã từng nhìn mà nay đã xa."
• Ở đây, hoa không còn là hoa, mà là kích hoạt của hoài niệm ,như một chiếc khóa nhỏ mở ra cánh cửa quá khứ. Hình ảnh được gợi lên không rõ ràng, không cần nhân vật cụ thể ,chỉ cần “Tiếng bước chân ai” hay “Đôi mắt từng nhìn” là đủ để người đọc cảm nhận một không gian ký ức mơ hồ, nhưng đầy xúc cảm.
• Chúng ta không biết người ấy là ai, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ta cảm được nỗi buồn âm ỉ, sự vắng mặt và tiếc nuối của người nói. Đây là nghệ thuật gợi mà không tả,một lối viết đậm chất phái tượng trưng: không đưa ra thông tin cụ thể, mà chỉ tạo ra không khí, cảm giác, để ký ức tự vang lên trong lòng người đọc.
• Dù thực tại đã khép lại, dù hoa không còn nở, người không còn ở đó, nhưng trong ký ức, vẻ đẹp ấy vẫn sống, và còn sống theo một cách rất đặc biệt: Nó không tàn phai, mà “run rẩy, long lanh” như lúc vừa chớm nở.
• Vì thế, không phải là sự sao chép quá khứ, mà là một hiện hữu thứ hai ,một thực tại tinh thần. Trong thế giới đó, thời gian không còn tuyến tính, và cái đẹp trở thành bất tử. Nói một cách khác, những điều đẹp nhất trong đời người không sống bằng hiện tại, mà sống bằng khả năng lưu giữ trong tâm hồn.
- Bài viết hay quá, Cảm ơn Tác giả thật nhiều vì bài viết 🌻🌞🌻
Mấy ngày qua, tôi chỉ nằm im trên giường, không phải vì muốn thế, mà vì cơ thể chẳng còn đủ sức để bước đi, để cảm nhận những chuyển động nhẹ nhàng của cuộc sống thường nhật. Căn phòng trở nên lặng lẽ lạ thường, từng tiếng tích tắc của đồng hồ cũng nghe rõ đến ám ảnh. Có những buổi chiều, nắng ngoài khung cửa cứ đổi màu dần mà tôi chỉ biết nhìn theo, lòng chùng xuống như một dòng sông đang cạn nước.
ReplyDeleteHôm nay, khi cảm thấy cơ thể đã bớt mỏi mệt, tôi bước ra ngoài. Ánh nắng không còn gay gắt như những ngày cuối hạ, mà cũng nhẹ đi như một tấm chăn mỏng trải xuống mặt đất. Bầu trời xanh đến lạ, gió thoảng qua nhẹ như một lời thì thầm bên tai. Tôi đứng yên thật lâu, thả hồn theo những đám mây lững lờ trôi, lắng nghe hơi thở của chính mình và của cả thế giới đang chậm rãi xoay vần.
Tôi hít một hơi thật sâu. Hương cỏ cây, hương nắng mới, hương của sự sống len lỏi qua từng kẽ phổi, đánh thức một cảm giác quen mà lâu rồi tôi đã lãng quên. Thì ra, chỉ cần được đứng dưới nắng, được cảm nhận gió và ánh sáng, cũng đủ để thấy lòng mình dịu lại, nhẹ tênh.
Có những ngày bệnh khiến người ta học cách sống chậm, học cách trân trọng những điều tưởng chừng bình thường nhất, một ánh nắng nhẹ, một làn gió mát, một nhịp thở sâu. Và hôm nay, khi được ra ngoài, tôi cảm giác như mình đang trở lại,không chỉ trong thể xác, mà cả trong tâm hồn.
Cuộc sống đôi khi chỉ cần thế,một buổi sáng bình thường, một làn nắng không vội vàng, và một trái tim đủ lặng để biết mình đang sống, vẫn đang thở,tim còn đập....
Qua bao ngày trôi qua, bản thân vẫn không khá lên được. Mỗi sáng thức dậy đều có cảm giác mơ hồ, như thể tâm trí chưa thực sự tỉnh giấc. Có lúc tưởng chừng mình đã ổn, đã thoát khỏi những suy nghĩ u ám, nhưng rồi mọi thứ lại quay về như cũ. Mỗi ngày lặp lại với một chuỗi cảm xúc lẫn lộn: chút tỉnh táo, chút lạc lõng, rồi lại rơi vào trạng thái mệt mỏi không lý do.
ReplyDeleteNgoài trời, mưa cứ rơi hoài không dứt. Những cơn mưa kéo dài ngày này qua ngày khác, khiến mọi thứ càng thêm ảm đạm. Không khí ẩm ướt, trời xám xịt như phản chiếu tâm trạng của chính mình. Mưa khiến mọi thứ chậm lại, nặng nề và trống rỗng. Đôi lúc chỉ muốn hòa vào cơn mưa, để không ai thấy được nước mắt đang rơi hay nỗi lòng đang giằng xé bên trong.
Cảm giác đau không rõ ràng, không phải nỗi đau thể xác có thể chỉ ra, mà là một thứ gì đó âm ỉ, len lỏi trong lòng. Như một vết xước không lành, như một khoảng trống không thể lấp đầy. Có những lúc muốn nói ra, muốn chia sẻ với ai đó, nhưng lại sợ rằng mình không biết phải bắt đầu từ đâu, hay sợ rằng chẳng ai thực sự hiểu.
Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường người ta vẫn đi làm, vẫn cười nói, vẫn sống nhưng bản thân lại thấy mình bị tách biệt, như đứng ngoài cuộc sống của chính mình. Không biết là do quá mệt mỏi, do áp lực, hay do điều gì sâu xa hơn mà đến giờ vẫn chưa thể gọi tên. Chỉ biết rằng, từng ngày trôi qua, lòng vẫn cứ nặng trĩu, và bản thân thì vẫn loay hoay mãi trong chính nỗi buồn của mình.
TRƯỜNG không vạn lý mộng tương lạc
DeleteLẠC nguyệt tàn quang chiếu cố hoa
HOA niên phiêu bạt khách vô kiều
KIỀU ly chi diệp độc tương tư