HOA PHƯỢNG TÍM -「Jacaranda」

 

Jacaranda


Rời Sài Gòn trên chuyến bay đêm đầy sương lạnh, người để lại sau lưng cái nóng, bụi đường và những ngóng chờ...

Leaving Saigon on a night flight veiled in cold mist, one leaves behind the heat, the dusty streets, and all the lingering expectations…

Hơn tám giờ bay, khoảng thời gian đủ để làm cho cánh gió chập chờn nghiêng mình tròn giấc. Vòng bay giữa mây trời mang thương nhớ nối đêm-ngày-tối-sáng và bao cơn mộng-tỉnh-say.

More than eight hours in the air—a span of time enough for the wings to tilt restlessly and then settle into a round of slumber. The orbiting course among clouds carries longing across night–day–dusk–dawn and countless dreams–awakenings–intoxications.

Không còn niềm háo hức như ngày xưa ấy mơ một bình minh sớm bồi hồi xứ xa. Không phải trăn trở lo âu cho những gì xa lạ và mới mẻ phía bờ kia chân trời đang đợi mình.

No longer is there the old excitement of once yearning for an early dawn abroad. No longer the restless worries about what is strange and new awaiting on the far shore of the horizon.

Chuyến bay đưa người đi là đưa người về với hoài niệm một ngày, là để cho người ở lại đỏ mắt trông. Là ra đi mà cũng là trở về. Ra đi rời xa phố nóng đang Thu trở về nơi ấy cuối Đông một mình cho bộn bề công việc.

The flight that takes one away is also the flight that brings one back—to the memory of a day, and to leave behind eyes reddened from waiting. It is a departure, yet it is also a return. Leaving the scorching streets of autumn to arrive at that place in late winter, alone, for the burdens of work.

Kéo va-ly dưới tán Jacaranda, người buông bước thả gót chân tìm về bên từng cánh tím trên thảm mộng Tử-Uy (紫葳).    

Dragging the suitcase under the canopy of Jacarandas, one lets the steps fall lightly, seeking again the touch of each violet petal upon the dream-carpet of Purple Glory Vine (紫葳).

❶Jacaranda, tôi gọi nàng cho đêm nay, mơ hồ sao.

Jacaranda, I call you for tonight, so dreamlike.


Nàng nở tím ủ sắc trời, gom nắng mai thắp một ngày vui e ấp.

She blossoms in violet, wrapping the sky in hue, gathering the morning sun to kindle a shy day of joy.

Đó là cái duyên thầm bẽn lẽn của Tử-Uy hoa bên bờ xa hoang dại.

That is the bashful grace of the Jacaranda flower by the distant wild banks.

Đó là cái dịu dàng của Dạ lan hương nương theo gió hòa vào sương tìm đến người trong trong tận cùng ngõ ngách của đêm.  

That is the tenderness of Night Jasmine drifting with the wind, blending into the mist, seeking the hidden corners of the night.

Ngày thẹn thùng, duyên trời em đến. Nắng đung đưa khua gió, môi trời em khơi cho vạn diệp thương sơn hóa màu mắt biếc. Hàng nối hàng. Hoa trải hoa. Khắp triền đồi hoang tím. Vòng xoắn cung nâng bước lãng du. Ngơ ngẩn nhìn. Jacaranda – thiên đường đẹp nhất nơi em, vẻ kiều diễm chiêm ngắm, rót đầy ứ sắc màu phủ hồn tôi trong niềm phúc lạc. Ngưỡng vọng một cõi phiêu linh. A wonderful slice of heaven - a beautiful sight to behold - filling my senses with colours of joy and painting my soul in awe...

A bashful day, a fated meeting—you arrive. Sunlight sways, stirring the wind, your sky lips awaken the mountain leaves into emerald shades. Row after row. Flower upon flower. Hillsides drenched in purple bloom. Spiral arcs lift wandering steps. Dazed gazes linger. Jacaranda—the most beautiful paradise where you are, your radiant charm to behold, pouring colour in excess, draping my soul with bliss. Yearning toward a realm of the ethereal. A wonderful slice of heaven – a beautiful sight to behold – filling my senses with colours of joy and painting my soul in awe…

Lời xưa, thơ viết cho hoa hôm nay. Nhạc, người hát cho mối duyên trời, còn em vẽ thiên đường tình yêu đầy sắc tím. Hoa bay theo hoa. Gió đưa hương theo gió. Miên viễn một mối tương tư. Người yêu phố này như tôi yêu em. They love this town like I love you...

Ancient words, poems once written for today’s flower. Music, voices sung for heaven’s fate, while you paint a paradise of love in shades of violet. Flowers drift with flowers. Scents carried with the breeze. An endless longing. People love this town as I love you.
They love this town like I love you…

Thế giới của Jacaranda là sắc tím chiều và dạ hương sương. Down the gravel road.... Đêm sâu khắc khoải. Sương đọng giọt, sao trời lấp lánh. Jacaranda cũng bắt đầu ngào ngạt. Đêm nay, phố trời mờ tỏ. Tôi chênh vênh dưới sắc sao sương và Jacaranda mi mảnh hương buông lơi tha thiết gọi mời: Hát lên đi, nữ thần Muses ơi, thác lời tôi.....

The world of Jacaranda is twilight purple and night’s misted fragrance. Down the gravel road… Restless in the deep night. Dew condenses, stars glimmer. Jacaranda begins its intoxication. Tonight, the town is veiled in dim light. I falter beneath the starlit mist, while Jacaranda, slender fragrance released, tenderly beckons: Sing, O Muses, waterfall my words…

Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu lên trong nắng. Và lá rụng ngoài song, nghe tên mình vào quên lãng, nghe tháng ngày chết trong thu vàng... Gió heo may đã về. Chiều tím loang vỉa hè. Và gió hôn tóc thề. Rồi mùa thu bay đi...

Watching autumns pass, you hear sorrow rise within the sunlight. And leaves fall beyond the window, hearing your name sink into oblivion, hearing days die in golden autumn… The chilly wind has returned. Twilight violet spreads across the pavement. And the breeze kisses your flowing hair. Then autumn flies away…

Ôi, thu vàng của Trịnh, ở xứ sở này hóa sắc tím mộng mị đêm chơi vơi. Đêm của ngàn sao khép mắt. Đêm của mơ hồ, ảo giác. Đêm vô thường. Thương cho người và lạnh lùng riêng. Đêm của riêng em - Jacaranda. Tôi gọi em: mỏng manh, huyền hồ lạnh. Cái lạnh từ cõi người đang đóng băng cảm giác, một thứ cảm giác được gợi dậy từ vô thức phủ đầy sắc tử uy. Xứ hoa, khí trời phiêu dật. Ta lặng nhìn ta. Ta lắng nghe ta. Thì thầm gọi tên...

Oh, golden autumn of Trịnh, in this land transformed into violet dreamscapes of wandering night. The night where a thousand stars close their eyes. The night of vagueness, of illusion. The night of impermanence. Pity for mankind, and cold solitude apart. The night that belongs to you—Jacaranda. I call you: fragile, mysterious, cold. A coldness from human realms where feelings freeze, a sensation awakened from the unconscious, veiled in purple bloom. Land of flowers, drifting air. I gaze into myself. I listen to myself. Whisper your name…

 

❷Jacaranda - ôi, mắt phố...

   Jacaranda—oh, eyes of the town…

Vũ điệu đêm ngàn sao cất lên trong miên man thổn thức, trong da diết nhớ.

The dance of night’s thousand stars rises in endless throbs, in fervent remembrance.

Chớp mắt, rèm mi buông cho màn đêm chìm vào tịch lặng. Dặm dài một cõi mơ hoang độc hành dạ khúc, đường xưa tìm về nhạt nhòa kí ức, mải mê hoa...

A blink, lashes fall, and the night sinks into silence. Miles of dream wilderness, solitary nocturne, seeking faded paths of memory, absorbed in flowers…

Bản tình ca xa rồi, điệp khúc lãng lãng rơi, không niêm, không luật, không gò theo khuôn sáo ca từ, tiết điệu. Như bài ca của Tilopa còn dang dở, Jacaranda – khúc miên du lạc mất giai âm, bỏ rơi điệp khúc.

A love song gone afar, its refrain falling scattered, without rhyme, without law, without bending to lyrical molds or rhythm. Like Tilopa’s unfinished chant, Jacaranda—a drifting melody lost to cadence, abandoning refrain.

Ca âm vọng đọng trong mắt trời hóa sao, hòa vào sương giá trở mình chông chênh. Cái chông chênh của hoa, của người. Hoa hát cho đời bằng mùi hương và nước mắt. Người hát cho mình bằng nỗi cô đơn. Cái chông chênh của lá. Lá làm phím cho sương gieo, đàn điệu khúc cho đời trong cái lạnh xuyên đêm. Màn đêm khép, buông mở ảo khúc thoát thoát du phi sắc tía. Khép – mở song trùng sắc – hương gợi lòng người ngân nga...  

Song echoes lingering in the eyes of heaven turned to stars, merging with the frost, swaying unsteadily. The wavering of flowers, of people. Flowers sing to life with fragrance and tears. People sing to themselves with loneliness. The wavering of leaves. Leaves as keys for the dew to strike, composing tunes for life within the cold that pierces the night. Night closes, opens, releasing illusory music—wandering violet tones. Close – open, twin play of colour and scent stirring hearts to hum…

Thinking of you, I’m thinking of you...

Thinking of you, I’m thinking of you…

Người khép gối dưới vòm hương tối, giữa sắc đêm, bên jacaranda, lặng đếm sao, đếm nhịp tim lưu lãng cùng hoa   rụng... Đếm cho mình. Đếm cho người và cho những mùa thu. Rồi mùa bay đi... Thế giới cũng bay đi tan trong hư vô, trong sắc tím buồn. Đồng vọng, tương tư, giọng ca buồn ai tự hát cho mình đêm nay... alone for a while...,...the love you left inside my lonely heart,... thảng hoặc từ xa...bảng lảng...

One rests folded beneath the arch of night fragrance, within the hue of darkness, beside Jacaranda, silently counting stars, counting heartbeats drifting with flowers and fallen leaves… Counting for oneself. Counting for others, and for autumns past. Then the season flies away… The world too dissolves, vanishing into nothingness, into violet sorrow. Resonance, longing, a sorrowful voice one sings to oneself tonight… alone for a while… the love you left inside my lonely heart… sometimes from afar… faint, fading…

Giai âm lãng lưu vô biên, như hoa tím vô cầu, bay trong hương. Lãng du, hoa đến với người như sự giải thoát, như tất yếu cho sự truy cầu thức ngộ tìm về cái đẹp nguyên sơ. 

Lingering melodies drifting boundlessly, like the selfless violet flower, soaring within fragrance. Wandering, flowers come to people as liberation, as the inevitable for the seeker of awakening who longs for primal beauty.

Và ta trong ta, trong cơn ảo mị đêm nay, giữa cuộc hiện sinh này, ta buông bỏ ta, cùng trăng, hoa, mộng, điệp vầy một cuộc vũ lộng – một cuộc chơi bất tận cõi người.

And I, within myself, in tonight’s dreamlike trance, amid this existence, let go of myself, together with moon, flowers, dreams, illusions, joining a revel of dance—an endless play in the realm of humankind.

Jacaranda – niệm khúc đêm...
Jacaranda – nocturne of remembrance

Đêm tan chảy trong tiếng phong linh, trong ánh sao thảng thốt còn vương trên mái ngói cũ. Tím nhạt nhòa dần, như giấc mơ buông tay khỏi chăn, để lại dư hương phảng phất trên phiến lá. Một giọt sương khẽ rơi, đủ lay động cả khoảng trời trầm lắng. Người bước ra từ mộng, nhìn hoa còn đọng lệ đêm, nghe tim mình gõ nhịp lạ – nửa cho hôm qua, nửa cho hôm nay.

The night melts away in the chime of wind-bells, in the startled starlight still lingering upon old tiled roofs. The violet fades, like a dream slipping from the blanket’s grasp, leaving only a fragrance drifting upon the leaf. A single drop of dew falls gently, enough to stir an entire sky of stillness. One steps out from the dream, beholding the flower still jeweled with the tears of night, hearing the heart beat in a strange rhythm—half for yesterday, half for today.

Jacaranda – em nhuộm tím cả một mùa, để ai còn sót lại trong đáy mắt hơi sương. Em vẽ lại con đường lãng du, nối phố nhỏ Sài Gòn và miền trời viễn xứ, bằng từng cánh rụng miên man, như lời ca không đoạn kết. Em thắp lại lửa cho linh hồn người lữ khách, để ngay cả trong giá lạnh cũng thấy ấm nồng bởi một màu hoa.

Jacaranda—you dye an entire season purple, so that someone may still glimpse you in the mist of their eyes. You redraw the wandering road, bridging the small streets of Saigon and distant skies abroad, with petals endlessly falling, like a song without an ending. You rekindle the flame in the soul of the wayfarer, so that even in the cold, warmth is found within the hue of a flower.

Khi bình minh dần lên, sắc tím tan vào vàng nhạt, nhưng người còn nghe dư âm – khúc hát không lời của cõi phù sinh. Ở đó, nỗi cô đơn hóa thành bè trầm, nỗi nhớ thành giai điệu, và niềm tin thành nhạc trưởng dẫn đường. Ở đó, Jacaranda chẳng phải chỉ là hoa, mà là một tín hiệu bí mật của vũ trụ, nhắn gửi cho những trái tim còn biết rung động: hãy yêu, hãy nhớ, hãy sống hết mình trong từng khoảnh khắc mong manh.

As dawn slowly rises, violet dissolves into pale gold, yet one still hears the resonance—a wordless hymn of this fleeting life. There, solitude transforms into a bassline, longing into melody, and faith into the conductor guiding the way. There, Jacaranda is not merely a flower, but a secret signal of the universe, whispering to hearts still capable of trembling: love, remember, live fully within each fragile moment.

Và trong niệm khúc đêm, người bỗng nhận ra: đi cũng là về, rời cũng là gặp, tan cũng là hợp. Cõi hoa khép lại, nhưng cõi lòng mở ra, dẫn dắt bước chân vào một ngày mới, nơi tím ngát Jacaranda vẫn thì thầm gọi tên.

And in the nocturne of remembrance, one suddenly realizes: departure is also return, parting is also encounter, dissolution is also union. The realm of flowers closes, yet the realm of the heart opens, guiding one’s steps into a new day, where the violet of Jacaranda still softly calls a name.



BUY-ME-A-COFFEE— a small cup of quiet gratitude 🌹

Comments

  1. "Và trong đêm tối của ký ức, ta chợt nhận ra: ra đi cũng là trở về, chia ly cũng là gặp gỡ, tan rã cũng là hợp nhất. Cõi hoa khép lại, nhưng cõi lòng vẫn mở ra, dẫn lối bước chân ta vào một ngày mới, nơi đóa hoa phượng tím vẫn khẽ gọi tên." 
    .........
    • Và trong đêm tối của ký ức, ta chợt nhận ra: Ra đi cũng là trở về, chia ly cũng là gặp gỡ, tan rã cũng là hợp nhất."
    Câu văn khởi lên như một sự thức tỉnh nội tâm giữa những nỗi nhớ và bóng tối của quá khứ. Các cặp đối lập được đặt song song (ra đi – trở về, chia ly – gặp gỡ, tan rã – hợp nhất) Trong đời sống, mọi sự phân ly không nhất thiết là kết thúc, mà có thể là khởi đầu cho một hành trình mới. Ở đây, tác giả không nhìn sự mất mát bằng con mắt tuyệt vọng, mà bằng sự thấu hiểu và chấp nhận, để thấy được vòng tuần hoàn của cảm xúc và cuộc đời.

    "Cõi hoa khép lại, nhưng cõi lòng vẫn mở ra..."
    Hình ảnh “Cõi hoa” như biểu tượng cho một giai đoạn đẹp đẽ nào đó đã qua,có thể là tuổi học trò, một cuộc tình, hay một quãng thời gian thanh xuân. “Khép lại” không có nghĩa là kết thúc vĩnh viễn, mà là sự chuyển tiếp. Quan trọng là “Cõi lòng vẫn mở ra” tức là con người vẫn còn khả năng cảm nhận, yêu thương, hy vọng và sống tiếp.

    "…Dẫn lối bước chân ta vào một ngày mới, nơi đóa hoa phượng tím vẫn khẽ gọi tên."
    Kết thúc bằng một hình ảnh đẹp và đầy chất mộng “Đóa hoa phượng tím”một biểu tượng thường gắn với hoài niệm, chia tay nhưng cũng rất dịu dàng và hy vọng. "Khẽ gọi tên" như một tiếng gọi từ quá khứ, nhưng cũng như một lời hãy bước tiếp, vì vẻ đẹp cuộc sống vẫn còn đó, đang đợi ta phía trước.

    - Một bài văn Hoa Phượng Tím rất xuất sắc của Tác giả, Cảm ơn 🌻

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts

HOA QUỲNH「 EPIPHYLLUM」

CỎ 3 LÁ - 「TRIFOLIUM / CLOVER」

HOA MÂN CÔI 「The Rose (Mân Côi)」

LAVENDER - TỬ ĐINH HƯƠNG

HOA MUỐNG BIỂN - 「BEACH MORNING GLORY」

READING CORNER