WHITE PLUM BLOSSOMS - HOA MẬN TRẮNG
PLUM BLOSSOMS OF MỘC CHÂU – A WHITE DREAM AMIDST THE MIST | HOA MẬN MỘC CHÂU – GIẤC MƠ TRẮNG GIỮA NGÀN SƯƠNG |
Sunset falls, carrying with it the plum blossoms. The shadow of Sài Gòn turns white in the colors of Mộc Châu. The wind carries a lingering fragrance, bitter on the lips, bitter in the weary afternoon eyes. A sigh drifts like mist. Mist rises. Plum blossoms rise, carried by the wind. Falling onto someone's hair, transforming into a dreamlike snow. | Hoàng hôn rơi hoa mận. Bóng Sài Thành trắng sắc Mộc Châu. Hương gió đọng giọt, đắng vành môi, đắng mắt chiều mê mỏi. Tiếng thở dài như sương khói. Khói sương bay. Hoa mận bay, bay trong gió. Rơi trên tóc người, hóa tuyết mông lung. |
Sorrow shimmers through a thousand white petals. Blossoms like snow, like sandstone, are illusionary and enigmatic. The blossoms hold secrets. People hold secrets. A longing echoes in a distant mountain melody... a dream… a dream… The twilight of Mộc Châu, an ethereal snowfall… | Sầu lung linh ngàn cánh trắng. Hoa như tuyết, như sa thạch, ảo mờ nghi tâm. Hoa nghi tâm. Người nghi tâm. Hoài tương về một điệu khúc sơn ca vang vọng… mơ… mơ… Chiều Mộc Châu, mơ hồ tuyết… |
Eyes trace the sky, counting the blossoms drifting, the snow falling, and the aching pulses of the soul. Hands measure the wind, measure the arc of mist in flight. Measuring a life—how many rises and falls, how much drifting and wandering? | Dõi mắt nhìn trời đếm hoa bay, đếm tuyết bay, đếm lòng mình từng cơn quặn thắt. Gam tay đo gió, đo vòng bay của sương khói. Đo đời mình thăng trầm bao nghiêng ngả phiêu linh. |
Mộc Châu in January—the sky is as still as the surface of an autumn lake. The breeze drifts by as light as a breath, carrying the gentle chill of early spring. Along the gentle slopes, fields of plum blossoms burst into bloom. A sea of white stretches to the horizon, cloaking the valleys in a misty veil. | Mộc Châu tháng Giêng, trời lặng như mặt nước hồ thu. Gió thoảng qua nhẹ như một hơi thở, phả vào không gian cái lạnh nhè nhẹ của những ngày xuân mới chớm. Trên sườn đồi thoai thoải, từng vạt hoa mận bừng nở. Một màu trắng trải dài đến tận chân trời, phủ lên thung lũng một lớp sương mờ ảo. |
As sunset descends, golden light pours onto the petals, reflecting into countless ivory hues. Plum blossoms fall with the wind, slow and graceful like the dance of time. I reach out, catching a petal—touching it feels like touching a flake of freshly fallen snow—cold, light, and vanishing too quickly. | Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương như rót mật lên những cánh hoa, phản chiếu thành muôn vạn sắc trắng ngà. Hoa mận rơi theo gió, chậm rãi như vũ điệu của thời gian. Ta đưa tay ra hứng lấy một cánh hoa, chạm vào nó như chạm vào một mảnh tuyết vừa rơi – lạnh, nhẹ, và tan biến quá nhanh. |
"The wind blows, winter stiffens, | "Gió thổi mùa đông se sắt lại, Một trời thương nhớ lặng trong tôi." (Xuân Quỳnh – "Hoa cúc") |
Winter has yet to fade, but spring has already arrived. And in this fleeting transition, plum blossoms bloom, like a white dream amidst the mist. | Mùa đông còn chưa tàn, mùa xuân đã vội đến. Và trong khoảng giao mùa mong manh ấy, hoa mận bừng nở, tựa một giấc mơ trắng giữa ngàn sương. |
Plum blossoms do not last long. In just two weeks, their white splendor fades, and petals drift down, leaving behind bare branches awaiting the fruit to form. Beauty, like a masterful brushstroke upon the sky, reaches brilliance before it fades away. | Hoa mận nở không lâu. Chỉ khoảng hai tuần, sắc trắng ấy sẽ nhạt dần, rồi những cánh hoa rơi lả tả xuống nền đất, để lại những cành trơ trọi chờ ngày kết trái. Cái đẹp, như một nhát cọ tài hoa trên nền trời, chạm đến rực rỡ rồi lụi tàn. |
The Japanese call this feeling "mono no aware", a gentle sorrow in the face of life's fleeting nature. This is also the essence of beauty in Eastern philosophy—beauty resides in fragility, in the ephemeral moment before it vanishes. | Người Nhật gọi cảm giác này là "mono no aware", một nỗi buồn nhẹ nhàng trước sự tàn phai của vạn vật. Đó cũng là cái đẹp trong triết lý phương Đông: cái đẹp nằm ở sự mong manh, nằm trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi biến mất. |
"All things are illusions, only fallen flowers are real."
| "Vạn sự giai hư vọng, trụy hoa nãi thị chân." (Bạch Cư Dị – 白居易) (Vạn vật đều hư ảo, chỉ hoa rụng mới là chân thật.) |
Blossoms smile at the wind, and people smile at the blossoms, but when the flowers fall, will anyone still remember the beauty that once bloomed? | Hoa cười với gió, người cũng cười với hoa, nhưng đến khi hoa rụng, liệu có ai còn nhớ đến vẻ đẹp đã từng bừng nở? |
"Last year, peach blossoms laughed in the breeze, | "Năm ngoái hoa đào cười trong gió, Ai người năm ngoái ở đâu đây?" (Lý Thanh Chiếu – 李清照, "Nhất tiễn mai") |
The plum blossoms of Mộc Châu bloom once a year, yet Mộc Châu itself remains, standing for thousands of years beneath the sky. Is there a contradiction between the fleeting nature of flowers and the timelessness of the mountains? | Hoa mận Mộc Châu mỗi năm nở một lần, nhưng Mộc Châu thì vẫn đứng đó, ngàn năm sừng sững giữa mây trời. Phải chăng có một sự đối lập giữa cái ngắn ngủi của hoa và cái trường tồn của núi non? |
This question leads us to an ancient philosophy in the Prajñāpāramitā Sūtra: "Form is emptiness, emptiness is form." | Câu hỏi này đưa ta đến một triết lý cổ xưa trong Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa: "Sắc tức là không, không tức là sắc." (Bát Nhã Tâm Kinh – 般若心經) |
Eternity and transience are but two sides of the same existence. Mountains may stand for centuries, but one day, time will erode them. Plum blossoms may be fragile, yet each spring, they bloom again an endless cycle. | Cái vĩnh cửu và cái phù du chỉ là hai mặt của cùng một thực thể. Núi cao trăm năm vẫn đứng đó, nhưng đến một thời điểm nào đó, nó cũng sẽ bị thời gian bào mòn. Hoa mận tuy mong manh, nhưng mỗi mùa xuân, nó vẫn nở, như một vòng tuần hoàn bất tận. |
"All things change; only change itself remains unchanged." | "Vạn vật đều biến đổi, chỉ có sự biến đổi là bất biến." (Heraclitus – triết gia Hy Lạp cổ đại) |
Understanding this, we will no longer grieve for fallen flowers. For in their falling, the seeds of a new spring are already sown. | Nếu hiểu được điều này, ta sẽ không còn tiếc nuối khi thấy hoa rụng. Vì trong chính sự rụng rơi ấy, đã ẩn chứa hạt giống cho một mùa xuân mới. |
Amidst this forest of white blossoms, I feel like a traveler lost in another world. Beneath my feet, a carpet of fallen petals; above me, an endless blue sky. This feeling is as if I am drifting between the real and the dreamlike. | Giữa rừng hoa trắng xóa, ta như một lữ khách lạc vào thế giới khác. Dưới chân là thảm hoa rơi, trên đầu là trời cao xanh ngắt. Cảm giác này, như thể ta đang trôi dạt giữa vô tận, giữa thực tại và mộng tưởng. |
I recall an ancient Chinese ink painting: a lone traveler in a small boat, silently floating along a river beneath the vast heavens. Just like now, standing in this sea of plum blossoms, my soul, too, is like that small boat, drifting along the river of time. | Ta nhớ đến một bức tranh thủy mặc Trung Hoa: một người độc hành trên con thuyền nhỏ, lặng lẽ xuôi theo dòng nước giữa trời đất bao la. Giống như lúc này, đứng giữa biển hoa mận, lòng ta cũng như con thuyền nhỏ ấy, trôi trên dòng sông của thời gian. |
"I walk beneath the sparkling midnight sky, | "Tôi đi giữa trời khuya lấp lánh Dòng sông Ngân hà trôi giữa hoa mơ." (Yosano Akiko – 与謝野晶子) |
Mộc Châu, plum blossoms, the deep night. Am I too just a tiny star, drifting endlessly across the galaxy, never knowing where I am going? | Mộc Châu, hoa mận, trời khuya. Phải chăng ta cũng là một ngôi sao bé nhỏ giữa dòng Ngân Hà, trôi mãi mà chẳng biết về đâu? |
The sun sinks behind the mountains, and darkness slowly embraces the hills. Yet in the night’s shadow, the blossoms still shimmer with a gentle white glow. Like moonlight lingering upon the earth, like the remnants of a dream that has not yet faded. | Mặt trời khuất sau rặng núi, bóng tối dần buông trên đồi mận. Nhưng trong đêm đen ấy, hoa vẫn lấp lánh một sắc trắng dịu dàng. Như ánh trăng còn vương trên mặt đất, như một dư âm của giấc mơ còn chưa kịp tan. |
A petal falls lightly into my palm. I hold it delicately, then let it drift away with the wind. This petal-like all the beautiful moments in life—cannot be held onto, only admired, before allowing it to go where it must. | Một cánh hoa nhẹ rơi xuống lòng bàn tay. Ta khẽ khàng nâng niu, rồi để nó bay theo gió. Cánh hoa ấy, cũng như những khoảnh khắc đẹp đẽ trong đời – ta chẳng thể giữ lại, chỉ có thể chiêm ngưỡng, rồi để nó đi theo con đường của nó. |
"Life is too short to be indifferent." | "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?" (Trịnh Công Sơn – "Mưa hồng") |
Evening in Mộc Châu, and the blossoms still dance in the wind… | Chiều Mộc Châu, hoa vẫn bay… |
BUY-ME-A-COFFEE— a small cup of quiet gratitude 🌹

"Mặt trời khuất sau rặng núi, bóng tối dần buông trên đồi mận. Nhưng trong đêm đen ấy, hoa vẫn lấp lánh một sắc trắng dịu dàng. Như ánh trăng còn vương trên mặt đất, như một dư âm của giấc mơ còn chưa kịp tan."
ReplyDelete- Đoạn văn ngắn trên tác lấy Hoa Mận trắng để tả cảnh hoàng hôn và bóng tối buông xuống khu đồi mận rất đẹp.
•Trong khi bóng tối "buông" xuống mang sắc thái trầm lặng, thì "hoa vẫn lấp lánh một sắc trắng dịu dàng". Ánh sáng ấy không rực rỡ, mà "dịu dàng", như một tia hy vọng, một vẻ đẹp tinh khiết vượt qua bóng tối.
•Đây là sự đối lập giữa cái mờ tối của cảnh vật và sự trong trẻo của vẻ đẹp làm nổi bật vẻ đẹp mong manh nhưng kiên cường của hoa, có thể là biểu tượng cho con người, cho ký ức, hay cho những điều tốt đẹp vẫn tồn tại bất chấp của hoàn cảnh.
- Cảm ơn tác giả bài viết rất hay, và thơ mộng 🍑