LITERARY PROSE - 散文 /TẢN VĂN

Công Viên Bình Lợi, chiều đầu năm

Bình Lợi Park on New Year's Afternoon


 

Bình Lợi -phố cỏ bên bờ, ánh hoàng hôn như dải lụa rực rỡ phủ xuống công viên chiều đầu năm. Tia nắng cuối ngày dường như được chắt lọc từ những sắc vàng óng ánh của mùa cũ, để lại một không gian lặng lẽ và đầy chất thơ. Những thân cây khô đứng im lìm, từng nhánh, từng cành vươn lên cao như đôi tay gầy guộc của thời gian, khắc họa trên nền trời một bức tranh trầm mặc. Khung cảnh ấy gợi tôi nhớ đến nét đẹp hoang sơ của đồng cỏ savannah trong câu thơ của Chế Lan Viên: 

Bình Lợi – the grassy soil by the shore, with the sunset like a radiant silk ribbon draped across the park, this New Year's afternoon. The day's last rays seem to be distilled from the shimmering yellows of the old season, leaving behind a silent and poetic space. The dry tree trunks stand still, each branch and limb reaching upwards like the frail hands of time, creating a somber painting against the sky. This scene reminds me of the wild beauty of the savannah grasses in a verse by Chế Lan Viên:

“Cành khô làm dấu ấn cho trời
 Gió thổi qua đây gửi nắng vàng chơi vơi.”

“Cành khô làm dấu ấn cho trời

Gió thổi qua đây gửi nắng vàng chơi vơi.”

(The dry branches make marks for the sky / The wind blows here, sending golden sunlight adrift.)


 

Mỗi vết nứt trên thân cây như một dấu tích của năm tháng, như những con chữ được khắc vội, kể lại câu chuyện của nắng gió, của mưa giông đã đi qua. Trong ánh nắng nhạt dần, chúng trở thành biểu tượng của sự kiên cường, mang vẻ đẹp bi tráng của thiên nhiên trong dòng chảy bất tận của thời gian. Khung cảnh như một bức tranh thủy mặc đầy chất thiền, nơi mỗi đường nét và sắc thái đều toát lên vẻ đẹp thanh tịnh và sâu lắng. Ánh hoàng hôn trải dài như nét cọ mềm mại, lướt nhẹ qua mặt đất, phủ lên những bãi cỏ một màu vàng ấm áp. Những thân cây khô sừng sững giữa không gian, dáng đứng cô tịch của chúng tựa như hình ảnh trong bức tranh "Thu Giao Ẩm Mã Đồ秋郊饮马图" của Lý Tư Huấn 李思, họa sĩ thời Đường, nơi thiên nhiên hiện lên giản dị mà tinh tế, để lại dư âm dài trong lòng người ngắm.

Each crack on the tree trunk is like a trace of the years, like hurriedly etched letters, telling stories of sun, wind, and storms that have passed. In the fading light, they become symbols of resilience, carrying the tragic beauty of nature in the endless flow of time. The scene is like an ink-wash painting filled with Zen, where every line and shade exudes a peaceful and profound beauty. The sunset stretches like a soft brushstroke, gently gliding over the earth and covering the grass with a warm, golden hue. The dry tree trunks stand tall in the space, their solitary form resembling the image in the painting "秋郊饮马图” (Autumn Village Drinking Horses) by Li Sihun李思训, a Tang dynasty artist, where nature appears simple yet delicate, leaving a lasting resonance in the observer’s heart.


 

Trong ánh nắng cuối ngày, những cành cây trơ trụi như được phác họa bằng mực tàu, từng nét gầy guộc vươn lên nền trời đỏ nhạt, tựa như những mạch máu mỏng manh nhưng kiên cường chảy xuyên qua dòng chảy bất tận của thời gian. Phía xa, mặt sông Bình Lợi lấp lánh như tấm gương bạc phản chiếu sắc trời, từng gợn sóng nhỏ nhấp nhô như những nốt nhạc trầm trong bản nhạc cổ điển của thiên nhiên.

In the day's final rays, the bare branches seem to be sketched in ink, each fragile line reaching toward the pale red sky, like fragile but resilient veins coursing through the infinite flow of time. In the distance, the surface of the Bình Lợi River shimmers like a silver mirror reflecting the sky, with gentle waves rising and falling like low notes in the classical music of nature.


 

Cảnh sắc ấy không ồn ào, không rực rỡ, mà thấm đượm một vẻ đẹp tĩnh lặng và sâu sắc. Những vết nứt trên thân cây hay gợn sóng trên mặt nước, tựa như nét "hỏng" trong nghệ thuật wabi-sabi của Nhật Bản, nơi sự không hoàn hảo lại chính là vẻ đẹp của tự nhiên và của cuộc đời. Mỗi nhánh cây khẳng khiu, mỗi ánh nắng nhạt nhòa dường như muốn kể rằng: mọi thứ, dù là cái đẹp hay nỗi đau, đều tồn tại trong sự hòa hợp với dòng chảy bất tận của thời gian và không gian.

This scene is not loud, not dazzling, but saturated with a silent and profound beauty. The cracks on the tree trunks or the ripples on the water's surface resemble the “imperfections” in Japanese wabi-sabi art, where imperfection itself is the beauty of nature and life. Each frail branch, each faint sunlight seems to tell us that everything, whether beauty or pain, exists in harmony with the endless flow of time and space.

Mỗi nhánh cây gầy guộc, mỗi vệt nắng vàng nhạt dường như muốn nhắc nhở ta rằng tất cả đều phải trải qua sự sinh ra, trưởng thành và rồi tàn lụi. Nhưng chính trong cái tàn lụi đó lại ẩn chứa vẻ đẹp sâu sắc, bởi nó thể hiện sự hòa hợp của thiên nhiên với dòng chảy bất tận của thời gian. Mọi sự vật, dù là vẻ đẹp tươi mới hay nỗi đau thầm lặng, đều phải chấp nhận sự thay đổi, sự phai nhạt của chính mình trong một quy luật lớn lao.

Each frail branch, each pale streak of sunlight, seems to remind us that all things must go through birth, growth, and eventual decay. Yet it is in that decay that profound beauty lies, as it reflects the harmony of nature with the endless flow of time. All things, whether fresh beauty or silent pain, must accept change, the fading of oneself in the grand rule of life.


 

Cái đẹp không nằm trong sự vĩnh cửu của hình thức, mà là trong sự biến chuyển của hình thái ấy qua từng thời khắc, từng nhịp điệu của cuộc sống. Những vết nứt không chỉ là dấu tích của thời gian mà còn là minh chứng cho sự kiên cường của tự nhiên, là phần không thể thiếu của một bức tranh hoàn chỉnh. Những vết nứt ấy, khi được chiêm nghiệm bằng tâm trí thanh tịnh, lại chính là những khoảnh khắc đậm sâu, những câu chuyện chưa kể về quá khứ và những gì đã bị lãng quên.

Beauty is not found in the eternal permanence of form, but in the transformation of that form through each moment, each rhythm of life. The cracks are not just remnants of time, but proof of nature’s resilience, an essential part of a complete picture. Those cracks, when contemplated with a tranquil mind, are profound moments — untold stories of the past and of things that have been forgotten..

Sự tĩnh lặng trong cảnh sắc không phải là sự trống rỗng, mà là một không gian để ta lắng nghe được những tiếng nói thầm của thiên nhiên—những điều mà nếu không dừng lại, ta sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được. Và chính trong sự tĩnh lặng ấy, những hình ảnh, những âm thanh nhỏ bé lại kết nối với nhau tạo thành một bản hòa ca đầy đủ, cho ta thấy rằng cuộc sống, dù vội vã hay trầm mặc, đều có giá trị riêng, đều có một vẻ đẹp vô cùng sâu sắc, ẩn chứa trong từng chi tiết khiêm nhường của nó.

The silence in the scene is not emptiness, but a space where we can listen to the whispers of nature—the things we would never feel if we did not stop and observe. And in that silence, the small images and the small sounds connect to form a full symphony, showing us that life, whether rushed or still, holds its own value and beauty, hidden in each humble detail.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi như lạc bước vào một thế giới khác, nơi mọi khái niệm về thời gian, không gian, hay thậm chí là bản thân mình dường như tan biến. Chỉ còn lại cảm giác bình yên và sự gắn kết sâu sắc với vũ trụ bao la, nơi từng cảnh vật, từng hơi thở của thiên nhiên đều trở thành một phần của tôi. Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp của sự hòa điệu mà con người và thiên nhiên cùng tạo nên.

In that moment, I feel as though I’ve stepped into another world, where all concepts of time, space, and even myself seem to vanish. Only peace remains, a deep connection with the vast universe, where each landscape and each breath of nature becomes a part of me. And perhaps that is the beauty of the harmony created between humankind and nature.

Bên bờ nước, tiếng côn trùng rả rích vang lên như một bản nhạc không lời, chầm chậm ngân nga, đều đặn và thấm sâu vào lòng người. Tiếng dế vẳng đưa như lời từ biệt của mùa đông nhiệt đới xứ này, hòa điệu với thanh âm của bao loài côn trùng khác, phối vào trong gió để tạo thành một bản giao hưởng hoàng hôn. Có lẽ những âm thanh ấy là “tiếng nói thầm” của thiên nhiên, như nhà thơ Lưu Trọng Lư từng viết: 

By the water’s edge, the chirping of insects sounds like an unspoken piece of music, softly humming, steady, and deeply touching the heart. The sound of crickets seems like the farewell of this tropical winter, blending with the melodies of other insects, merging with the wind to create a sunset symphony. Perhaps these sounds are the “whispers” of nature, as poet Lưu Trọng Lư once wrote:

“Mỗi tiếng ve như một lần nhắc nhở,
 Mỗi ngọn gió là một chút lưu hương.”

“Mỗi tiếng ve như một lần nhắc nhở,

Mỗi ngọn gió là một chút lưu hương.”

(“Each cicada’s song is a reminder / Each breeze a trace of fragrance.”)

Âm thanh ấy dường như thôi thúc tôi ngoái nhìn mặt trời đang lặn, khi từng tia sáng cuối cùng le lói trên sóng nước. 

That sound seems to urge me to glance at the setting sun, as the last rays gleam on the waves.



Bên bờ nước, những âm thanh của côn trùng và thiên nhiên như những ngón tay mềm mại khẽ chạm lên dây đàn cổ tranh, từng âm giai rung lên nhẹ nhàng, phảng phất sự cân bằng giữa tĩnh và động, tựa như nhịp thở tự nhiên của vũ trụ, nơi mọi chuyển động dù nhỏ nhất đều gắn liền với sự yên tĩnh sâu lắng. Tiếng dế ngân dài, tưởng như bất động trong sự lặp lại, lại chính là nhịp động nhẹ nhàng của thời gian đang trôi. Những ngọn cỏ bên bờ nước dường như đứng yên, nhưng khi gió thoảng qua, chúng lại nhún nhảy uyển chuyển, tạo nên những vũ điệu vô hình trên nền đất. Đó là sự sống, luôn chuyển động nhưng chưa từng vội vã, tựa như một khúc nhạc không hồi kết trong bản hòa tấu của thiên nhiên.

By the water, the sounds of insects and nature are like soft fingers gently strumming the strings of an ancient zither, each tone vibrating gently, balancing stillness and movement, much like the natural rhythm of the universe, where even the smallest movement is tied to deep tranquility. The long chirping of crickets seems still in its repetition, yet it is the gentle pulse of time passing. The grasses by the water appear still, but when the wind blows, they sway gracefully, creating invisible dances on the earth. This is life, always moving but never hurried, like an endless piece of music in the symphony of nature.

Ánh sáng hoàng hôn, tưởng như lặng lẽ, lại âm thầm thay đổi sắc độ từng chút một, từ vàng rực chuyển sang cam nhạt rồi tan dần vào bóng tối. Sự vận động ấy quá tinh tế đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng nó vẫn không ngừng chảy, tựa như dòng nước sông Bình Lợi, luôn di chuyển nhưng không làm mất đi vẻ yên bình vốn có.

The sunset light, though seemingly silent, subtly changes its hue, shifting from brilliant yellow to soft orange, then fading into darkness. This movement is so delicate it is almost imperceptible, but it continues, much like the Bình Lợi River, always moving but never losing its inherent calm.

Cảnh sắc ấy gợi nhắc đến nguyên lý "tĩnh trung hữu động, động trung hữu tĩnh" 静中有动,动中有静trong nghệ thuật cổ điển Trung Hoa. Tĩnh, không phải là sự ngưng đọng tuyệt đối, mà là nền tảng để làm nổi bật cái động. Động, không phải là sự xáo trộn vô nghĩa, mà là sự vận hành hài hòa dựa trên cái tĩnh. Như trong bức tranh thủy mặc, chỉ một nét cọ nhẹ phác họa dòng suối chảy giữa núi rừng đã làm bừng lên sức sống của cả bức họa, dù toàn bộ không gian vẫn bao trùm trong sự tĩnh lặng.

This scene reminds me of the principle “静中有动,动中有静 (within stillness there is movement, within movement there is stillness) in classical Chinese art. Stillness is not absolute stasis, but the foundation that makes movement stand out. Movement is not a meaningless disruption, but a harmonious flow based on stillness. Like in an ink-wash painting, just one delicate stroke depicting a flowing stream between the mountains brings life to the entire scene, even though the whole space remains enveloped in tranquility.

Con người đứng giữa thiên nhiên ấy, cũng như hòa mình vào nguyên lý đó. Khi tĩnh lặng ngắm nhìn cảnh vật, ta thấy sự động đậy mờ ảo của lá cỏ, cánh chim, và dòng sông. Khi lắng nghe những thanh âm chuyển động của côn trùng và gió, ta lại cảm nhận được sự yên bình lặng lẽ bao trùm tất cả. Đó là sự cân bằng hoàn hảo, nơi mọi yếu tố đối lập không triệt tiêu mà bổ trợ, tạo nên một tổng thể hài hòa—một bản giao hưởng của tĩnh và động, vừa sâu lắng vừa tràn đầy sức sống.

Humans, standing amidst nature, are immersed in this principle. When still observing the landscape, we see the subtle movements of the leaves, birds, and river. When listening to the sounds of insects and the wind, we sense the deep stillness enveloping everything. This is a perfect balance, where opposing elements do not cancel each other but complement, creating a harmonious whole—a symphony of stillness and movement, both profound and full of life.

Trong sự cân bằng ấy, tôi nhận ra rằng đời sống cũng vậy: tĩnh lặng để cảm nhận, động để trưởng thành. Và giữa hai trạng thái tưởng như đối nghịch đó, chính là nơi mà tâm hồn con người tìm thấy sự an yên đích thực.

In this balance, I realize that life is also like this: stillness to feel, movement to grow. And between these seemingly opposing states lies the true peace of the soul.

Tiếng côn trùng ngân dài như những nốt cao kéo dài không dứt, gợi lên sắc thái u hoài của mùa hạ đang rời xa. Tiếng dế rả rích xen vào như những nốt trầm sâu lắng, tạo nên một nền hòa thanh đầy xúc cảm. Trong không gian ấy, gió thổi qua những ngọn cỏ, những tán lá khẽ đung đưa như làn sóng lượn trên dây đàn, từng nhịp thở của đất trời hòa quyện, đan cài một cách tự nhiên mà tuyệt mỹ.

The chirping of insects, like long high notes, evokes the melancholy of summer fading away. The crickets’ raspy sounds weave in like deep bass notes, forming a harmonic base of emotion. In this space, the wind stirs the grass, and the leaves gently sway, like waves on a zither string, each breath of the earth merging naturally and beautifully.

Khung cảnh ấy tựa như bức tranh cổ điển Trung Hoa trong "Thanh Minh Thượng Hà Đồ 清明上河," nơi những đường nét mỏng manh nhưng sống động phác họa lên sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Những sắc thái âm thanh lẫn hình ảnh hiện lên như từng nét cọ tinh tế: dải nước lặng lờ trôi, ánh hoàng hôn vàng nhạt, và những hàng cây khẽ đổ bóng xuống dòng sông. Tất cả cùng nhau vẽ nên một bức tranh giao hưởng, nơi mỗi thanh âm, mỗi hình ảnh đều giữ một vị trí riêng, nhưng đồng thời tôn vinh lẫn nhau trong sự hòa điệu hoàn hảo.

The scene resembles the classical Chinese painting “清明上河图” (Along the River During the Qingming Festival), where delicate but vivid lines capture the harmony between man and nature. The nuances of sound and image emerge like refined brushstrokes: the slow-flowing water, the soft yellow sunset, and the trees casting shadows on the river. Together, they paint a symphony, where each sound and image holds its own place but simultaneously honors each other in perfect harmony.

Tiếng đàn cổ tranh, trong sự mường tượng, trở thành linh hồn dẫn dắt bản nhạc này. Âm sắc của nó—mỏng, trong, nhưng đầy sâu lắng—tựa như giọng nói của thiên nhiên, thủ thỉ những triết lý vô thanh nhưng đầy sức gợi. Mỗi cung đàn rung lên gợi nhắc về sự vô thường, sự ngắn ngủi của khoảnh khắc, nhưng cũng là vẻ đẹp trường tồn của sự hòa hợp giữa các yếu tố tương phản: cái hữu hạn của từng nốt nhạc và cái vĩnh cửu của bản nhạc tổng thể.

The sound of the guqin, in this vision, becomes the soul guiding this music. Its tone—thin, clear, yet deep—seems like nature’s voice, whispering unspoken philosophies full of resonance. Each note played reminds us of impermanence, the fleeting nature of the moment, but also the enduring beauty of harmony between contrasting elements: the finite nature of each note and the eternal presence of the overall music.

Mỗi nốt nhạc trong bản giao hưởng của thiên nhiên, dù chỉ kéo dài một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng trong đó sự tạm bợ của cuộc sống. Giống như một chiếc lá rơi xuống mặt đất, nó chỉ tồn tại trong một giây phút rồi biến mất, nhưng trong cái hữu hạn ấy lại có cả một thế giới, một vũ trụ của cảm xúc và ký ức. Mỗi nốt nhạc, dù là tiếng ve sầu vang vọng hay tiếng dế rỉ rả, đều mang một tính chất thoáng qua, như một ký hiệu mờ nhạt trong bản nhạc lớn của vũ trụ. Nó không tồn tại mãi mãi, nhưng trong sự biến mất ấy lại là dấu ấn của một chu kỳ đã hoàn thành.

Each note in nature’s symphony, though brief, carries within it the transience of life. Like a leaf falling to the ground, it exists for a moment and then vanishes, but within that brief existence is a whole world, a universe of emotions and memories. Each note, whether it is the loud call of the cicada or the soft chirp of the cricket, bears a transient quality, like a faint mark in the grand music of the universe. It does not last forever, but in its disappearance lies the mark of a cycle completed.

Tuy nhiên, khi nhìn vào tổng thể bản giao hưởng, chúng ta nhận ra rằng cái vĩnh cửu không đến từ sự kéo dài của từng nốt nhạc riêng lẻ, mà từ sự liên kết hoàn hảo giữa chúng. Từng nốt nhạc ấy không phải là sự kết thúc, mà là một phần của một chuỗi âm thanh tiếp nối nhau, tạo nên một hòa âm bất tận. Bản nhạc tổng thể không phải là tập hợp của những khoảnh khắc riêng biệt mà là sự thống nhất tuyệt vời giữa chúng. Nó như một vòng tròn không có điểm bắt đầu và điểm kết thúc, nơi mọi âm thanh đều hòa quyện, tạo thành một toàn thể vĩnh cửu, vượt qua mọi khái niệm về thời gian và không gian.

However, when we look at the whole symphony, we realize that eternity does not come from the prolonging of each individual note, but from the perfect connection between them. Each note is not the end, but part of a continuous chain of sound, creating an endless harmony. The overall music is not a collection of separate moments, but the beautiful unity between them. It is like a circle with no beginning or end, where all sounds blend together to create an eternal whole, transcending all concepts of time and space.

Cái hữu hạn của từng nốt nhạc, với tất cả sự tạm bợ và mong manh của nó, lại chính là yếu tố làm nên cái vĩnh cửu của bản nhạc. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, mỗi âm thanh lướt qua, đều đóng góp vào sự hoàn hảo không thể nào thay thế của tổng thể. Như một dòng suối, mỗi giọt nước trong đó là hữu hạn, nhưng khi tất cả hợp lại, nó tạo thành một dòng chảy không ngừng, mang theo dòng thời gian, những ký ức, và cả sự bất tử trong lòng tự nhiên.

The finiteness of each note, with all its transience and fragility, is what makes the eternity of the music. Each passing moment, each fleeting sound contributes to the irreplaceable perfection of the whole. Like a stream, each drop of water is finite, but when they come together, they form an endless flow, carrying with it the passage of time, memories, and the immortality of nature itself.

Nhìn ngắm và lắng nghe, tôi cảm nhận được rằng cảnh sắc và âm thanh nơi đây không chỉ đơn thuần là sự hiện hữu, mà còn là một lời mời gọi: hãy hòa mình vào dòng chảy ấy, để cảm nhận rằng chúng ta không đứng ngoài, mà là một phần của bản giao hưởng bất tận này. Trong khoảnh khắc, không còn tôi và thế giới, mà chỉ còn một sự thống nhất, một sự hòa tan tuyệt đối giữa người, cảnh, và âm.

As I gaze and listen, I realize that the scenery and sounds here are not merely existence, but an invitation: to merge into that flow, to understand that we are not outside, but part of this endless symphony. In that moment, there is no longer me and the world, but a perfect unity, an absolute merging between human, landscape, and sound.

Trên dòng sông Vàm Thuật, từng cánh lục bình mang hoa tím trôi lững lờ, như những mảnh hồn quê đang lênh đênh tìm kiếm bến đỗ. Màu tím ấy không rực rỡ, nhưng lại chứa đựng nét buồn man mác, như “màu thời gian tím ngắt” mà Đoàn Phú Tứ từng gọi tên. Sóng nước đẩy đưa từng cụm hoa, mỗi chuyển động nhẹ nhàng như nhịp thở của dòng sông. Tôi nhìn lục bình mà ngỡ chúng đang kể câu chuyện của những người xa quê, bị dòng đời xô đẩy nhưng vẫn giữ trong lòng một góc quê hương bình dị. 

On the Vàm Thuật River, each water hyacinth, bearing purple flowers, floats gently, like pieces of the homeland’s soul drifting, seeking a safe haven. That purple is not brilliant, but carries a subtle sadness, like "Màu thời gian tím ngắt” (the color of time, deep purple) as Đoàn Phú Tứ once described. The waves gently carry the flowers, each movement as slow as the breath of the river. I look at the water hyacinths, and it seems they are telling the story of those far from home, carried by the flow of life but still holding a corner of their simple homeland in their hearts.

Ở trên cao, bầu trời rộng lớn phủ đầy những đám mây mỏng nhẹ, như nét cọ của một họa sĩ tài hoa vừa quét qua, để lại những đường nét mềm mại nhưng ngẩn ngơ. Một chiếc máy bay vụt qua, để lại vệt trắng dài trên nền trời, gợi tôi nhớ đến hình ảnh cánh chim én trong thơ Xuân Diệu: 

Up above, the vast sky is filled with thin clouds, like brushstrokes from a gifted artist, leaving behind soft but wistful lines. A plane speeds by, leaving a long white trail in the sky, reminding me of the swallow’s wings in Xuân Diệu’s poem:

“Chim én về trên bầu trời lặng lẽ,
Mang mùa xuân trên đôi cánh nhỏ bé.” 
“Chim én về trên bầu trời lặng lẽ,
Mang mùa xuân trên đôi cánh nhỏ bé.” 

(The swallow returns to the silent sky / Bringing spring on its tiny wings.)


 

Vệt trắng ấy không chỉ là một đường nét ngẫu nhiên, mà còn là lời nhắn nhủ rằng mùa xuân đã về. Những đám mây xếp thành vòng cung, khiến tôi liên tưởng đến những cánh diều bay cao, mang theo hy vọng và ước mơ của con người trong năm mới. 

The white streak in the sky is not just a random line, but a message that spring has arrived. The clouds form a graceful arc, reminding me of kites soaring high, carrying the hopes and dreams of people in the new year.

Chiều đầu năm trong công viên, mọi thứ đều như được khoác lên một tấm áo mới, dù vẫn là những hình ảnh quen thuộc. Ánh sáng, âm thanh và cảnh vật hòa quyện với nhau tạo nên một khung cảnh vừa tĩnh lặng vừa giàu sức sống. Những nét chấm phá của thiên nhiên không chỉ là món quà của đất trời, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: hãy sống chậm lại, để cảm nhận những điều bình dị nhưng vô giá xung quanh ta. 

On New Year's afternoon in the park, everything seems to be wrapped in a new coat, though the images are still familiar. The light, sounds, and scenery blend together, creating an atmosphere that is both serene and full of life. The natural brushstrokes of the environment are not just gifts from the earth and sky, but gentle reminders to slow down and appreciate the simple yet priceless things around us.

Chiều đầu năm trong công viên, không gian như một bản giao hưởng dịu dàng của thiên nhiên và cảm xúc. Mỗi cơn gió thoảng qua là một nhịp thở của đất trời, mang theo hương cỏ cây tươi mới như muốn gột rửa những ưu tư còn vương vấn. Những tia nắng xuyên qua tán lá, đan xen giữa những khoảng tối sáng, tựa như những dòng ký ức chồng chéo—có những niềm vui trong trẻo, nhưng cũng có những vết cắt mờ nhạt mà thời gian chưa thể hoàn toàn chữa lành.

On New Year's afternoon in the park, the space feels like a gentle symphony of nature and emotions. Every breeze passing by is a breath from the earth and sky, carrying the fresh scent of grass and trees as if trying to wash away lingering worries. The sunbeams filter through the leaves, intertwining between shadows and light, resembling overlapping memories—some joyful and pure, while others are faint scars that time has yet to heal.

Người xa quê, đứng giữa lòng công viên, bỗng thấy tâm hồn mình trôi lơ lửng giữa hai miền không gian: nơi đã rời đi và nơi đang thuộc về. Trái tim dường như đang nói bằng một ngôn ngữ riêng, thứ ngôn ngữ của những điều không thể gọi tên. Mỗi bước chân trên con đường lát đá dẫn sâu vào công viên là một bước lùi vào nội tâm, nơi những câu hỏi về cội nguồn, sự mất mát, và ý nghĩa của hành trình tìm kiếm bản thân dần thức tỉnh.

A person far from home, standing in the middle of the park, suddenly feels their soul floating between two spaces: the place they have left behind and the place they now belong. Their heart seems to speak in a language of its own, the language of things that cannot be named. Each step on the stone path leading deep into the park is a step inward, where questions about origin, loss, and the meaning of the journey to self-discovery gradually awaken.

Những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cành dường như kể câu chuyện của riêng chúng, về sự chấp nhận cái kết của một chu kỳ và chuẩn bị cho sự tái sinh. Chúng xoay mình theo gió, rơi xuống mặt đất, nhưng trong khoảnh khắc đó, chúng đẹp đến nao lòng. Người xa quê tự hỏi, liệu mình cũng như chiếc lá kia, đã chấp nhận được vòng tuần hoàn của cuộc sống, hay vẫn còn bám víu vào những kỷ niệm xa xưa?

The last yellow leaves still clinging to the branches seem to tell their own story, about accepting the end of a cycle and preparing for rebirth. They twirl in the wind, falling to the ground, but in that moment, they are breathtakingly beautiful. The person far from home wonders, have they, too, like the leaf, accepted the cyclical nature of life, or do they still cling to distant memories?

Tiếng cười của những đứa trẻ vang vọng từ xa kéo tâm trí trở lại hiện tại. Sự hồn nhiên trong trẻo của chúng như một tấm gương phản chiếu, khiến người lữ khách bừng tỉnh. Đôi khi, nỗi nhớ nhà không chỉ là sự thiếu vắng một nơi chốn, mà còn là nỗi nhớ chính mình—phiên bản của bản thân khi chưa bị thời gian và cuộc sống cuốn trôi.

The laughter of children echoes from afar, pulling the mind back to the present. Their innocent, pure joy acts as a mirror, awakening the traveler. Sometimes, homesickness is not just about missing a place, but about missing oneself—the version of oneself before time and life swept it away.

Chiều đầu năm trong công viên, người ta không chỉ thấy những chuyển động của thiên nhiên mà còn nghe được âm vang từ sâu thẳm nội tâm. Ở đó, những biến động cảm xúc không ồn ào mà âm ỉ như một dòng chảy ngầm, dẫn lối con người quay về với những giá trị cốt lõi mà họ vô tình lãng quên. Đứng giữa vẻ đẹp tĩnh lặng mà giàu sức sống, người xa quê hiểu rằng đôi khi sự an yên không đến từ việc tìm kiếm ở đâu xa, mà chính là từ sự hòa hợp giữa quá khứ, hiện tại, và khát vọng hướng đến tương lai.

On New Year's afternoon in the park, one can not only see the movements of nature but also hear the echoes from deep within. There, emotional upheavals are not loud but simmer beneath the surface like a hidden current, guiding people back to the core values they’ve unwittingly forgotten. Standing amidst the serene yet vibrant beauty, the person far from home understands that sometimes peace does not come from searching far away, but from the harmony between the past, present, and aspirations for the future.

Trong khoảnh khắc lặng thầm ấy, mọi cảm giác như lắng đọng lại, để tôi có thể chạm vào những cung bậc cảm xúc mỏng manh nhất của chính mình. Đứng giữa không gian tươi mới của buổi chiều đầu năm, tôi nhận ra rằng thiên nhiên không chỉ là phông nền cho những biến động của cuộc đời, mà còn là tấm gương soi chiếu tâm hồn con người. Mỗi cành cây, ngọn cỏ, từng làn gió thoảng qua như một lời thì thầm, nhắc nhở tôi về những điều giản dị nhưng sâu sắc mà cuộc sống đôi khi khiến ta lãng quên.

In that silent moment, all feelings seem to settle, allowing me to touch the most fragile emotions within myself. Standing in the fresh space of the New Year's afternoon, I realize that nature is not just a backdrop to life's changes but a mirror reflecting the human soul. Each branch, blade of grass, and breeze passing by feels like a whisper, reminding me of the simple yet profound things that life sometimes causes us to forget.

Chính trong sự hòa quyện ấy, tôi bắt đầu thấy lòng mình dần dịu lại, như thể được gột rửa bởi vẻ đẹp tĩnh lặng của trời đất. Và rồi, như một dòng suối trong lành chảy qua tâm trí, cảnh sắc ấy đưa tôi trở về với những ký ức tuổi thơ trong trẻo, khi cuộc sống chưa bị nhuốm màu của những lo toan và khát vọng chưa bị bóp nghẹt bởi thời gian. Đây có lẽ là lúc mà tôi hiểu rõ nhất lời thơ của Tố Hữu:

It is in this harmony that I begin to feel my heart slowly calm as if cleansed by the tranquil beauty of the earth and sky. And then, like a clear stream flowing through my mind, that scenery leads me back to the pure memories of my childhood, when life had not yet been tainted by worries, and aspirations had not yet been stifled by time. Perhaps this is the moment when I most fully understand the words of Tố Hữu:

 “Trời xanh thế, lòng ta xanh ngắt thế,
Như ngày xưa khi chưa biết yêu gì.”  
 “Trời xanh thế, lòng ta xanh ngắt thế,
Như ngày xưa khi chưa biết yêu gì.”  

(The sky is so blue, my heart so deeply blue, / Just like when I was young and knew nothing of love.)

Và quả thật, trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn nghĩ đến những bon chen, bộn bề của cuộc sống. Chỉ còn tôi, thiên nhiên, và một buổi chiều đầu năm lặng lẽ một góc trời.

And indeed, at that moment, I no longer think about the struggles and busyness of life. There is only me, nature, and a quiet New Year's afternoon in a corner of the sky.

Comments

  1. I am truly moved to the core when reading your post. I have been away from home for many years and still don’t know when I will have the chance to return to the land where I was born and raised. The foreign land where I live now has become my second homeland. But no matter what, it is still a place I came to, not one I left. The feeling of longing for my hometown clings to my soul persistently.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Home is a place to return to, while a foreign land is a place to spread your wings and conquer the world. Whether to leave or return is not about reasons, but about the decision of your heart. Wishing you happiness!

      Delete
  2. "Đứng giữa vẻ đẹp tĩnh lặng mà giàu sức sống, người xa quê hiểu rằng đôi khi sự an yên không đến từ việc tìm kiếm ở đâu xa, mà chính là từ sự hòa hợp giữa quá khứ, hiện tại, và khát vọng hướng đến tương lai."
    •Tác giả của đoạn văn như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu lắng:Khi ta biết trân trọng quá khứ, sống trọn vẹn hiện tại và không ngừng hy vọng vào tương lai. Đặc biệt với người xa quê, sự hòa hợp ấy lại càng quý giá, vì nó nuôi dưỡng tâm hồn giữa những đổi thay không ngừng của cuộc sống.
    - Cảm ơn tác giả vì bài viết.




    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn Hoakieu đã chia sẻ cảm nhận sâu lắng. Thật ra, biết trân trọng quá khứ không phải để níu giữ, mà để thấy mình đã được nuôi dưỡng từ đâu. Sống trọn vẹn hiện tại là giữ cho mỗi ngày đều có ý nghĩa. Còn hy vọng vào tương lai chính là ngọn đèn soi lối, giúp ta không lạc bước giữa đổi thay. Với người xa quê, ba điều ấy càng đáng quý, vì đó chính là sợi dây nối mình với cội nguồn và cũng là nguồn lực để bước tiếp.

      Delete

Post a Comment

Popular Posts

HOA QUỲNH「 EPIPHYLLUM」

CỎ 3 LÁ - 「TRIFOLIUM / CLOVER」

HOA MÂN CÔI 「The Rose (Mân Côi)」

LAVENDER - TỬ ĐINH HƯƠNG

HOA MUỐNG BIỂN - 「BEACH MORNING GLORY」

READING CORNER